Say nắng cô nàng lớp 12 – Phần 2

loading...

Chap 35 Gia đình hắt hủi… Say nắng cô nàng lớp 12

Tôi dừng lại đứng trước cửa hồi lâu, nghĩ về một thứ tồi tệ nhất và đúng là như vậy, tôi bước vào và đập vào mắt là Quỳnh, nhỏ đứng sững vô hồn bên cạnh chiếc giường nhìn Mai. Thấy tiếng kêu két ở cửa làm nhỏ quay lại và 4 mắt nhìn nhau, giờ chắc là nhỏ thất vọng về tôi lắm nên bộ mặt cũng biến sắc theo hoàn cảnh. Không nói gì, lẳng lặng đi ra mà vai còn va chạm vào nhau một cái rất mạnh, như thể khiêu khích đánh nhau vậy. Tôi thấy không ổn đành liều đuổi theo kéo tay nhỏ lại.
– Thái độ gì vậy? – Tôi vẫn to giọng
Vẫn không nói gì hất tay tôi ra đi tiếp.
– Em thử đi một bước nữa xem. – Tôi hét
Nhỏ dừng lại, cười… rồi tháo vòng tay mà tôi tặng vào hôm sinh nhật ném thẳng về phía tôi. Giờ thì nói gì cũng chỉ là lời nói gió bay thôi, tôi có nói gì thì nhỏ cũng chỉ xem đấy như là lời biện hộ, lời nói dối không hơn không kém. Thà im lặng như vậy lại hay, tôi cũng làm theo đúng kịch bản mà tôi sắp đặt ra, đấy là để em rời khỏi tôi, mà không phải chịu thêm một chút cay đắng nào hết. Nhưng như thế này… thì hơi quá.
Tôi trở lại phòng, Mai vẫn say và ngủ như chết chẳng biết vừa sảy ra chuyện gì cả, lại ngồi chơi game vài tiếng thì Mai tỉnh hẳn, tôi đưa nhỏ về và từ đấy… Tôi chẳng còn liên lạc gì với Quỳnh nữa… Tính tôi là vậy, qua rồi thì không hối tiếc, coi như là rủi ro và cũng là cái cớ quá hoàn hảo. Không giải thích, không trình bày, hiểu sao thì hiểu…
Thi xong rồi chơi, được nghỉ tết sớm nên cũng nhàn hạ, 2 mụ kia cũng được nghỉ rồi chuẩn bị về nên tôi đành lẻ loi một mình ở nơi xô bồ này, không biết tết này bến đỗ sẽ là ở đâu tiếp theo, năm trước có xin tết ở lại phòng mà bà chủ không cho nên năm nay khỏi xin cũng biết câu trả lời.
– Mày định ăn tết ở đây luôn hả Mạnh? – Bà Hương hỏi
– Dạ em cũng không muốn về quê chị ạ. – Hơi buồn
– Tết về sum vầy với gia đình, sao không về mà ở HN làm gì? Mà ở HN định ăn tết ở đâu?
– Em chưa biết, chắc qua nhà dì em ở vài ngày hoặc đến nhà 3 thằng giặc kia.
– Ừ rảnh thì về quê chị chơi, mà My nó cũng ở gần nhà chị đấy.
– Tít bên Vĩnh Phúc mà bảo gần.
– Gần hơn quê mày được rồi, lí sự.
– Bao giờ chị về?
– Vài hôm nữa, My nó về sớm tao cũng buồn, hay mày sang ở cùng tao luôn đi chứ sợ ma lắm.
– Thôi em bảo con Như sang, mấy hôm nữa nó được nghỉ học về quê thì em sang.
Gật gật chẳng nói gì rồi đi vào dọn đồ luôn, bà My thì đi mua sắm gì đấy với mấy chị bạn thân gì đây cũng không quan tâm cho lắm. Nghe nói chiều nay Mai về quê, cũng phải đến chào một câu chứ ai lại bắt tôi sang trở ra bến xe,…
– Sao về sớm thế?
– Phòng em nó về hết từ hôm qua rồi em về muộn nhất đấy, ở ktx một mình thì sợ mà về nhà cũng chẳng có gì chơi.
Nói về ăn tết mọi năm ở nhà, về chơi với mấy đứa em hàng xóm, đi chơi với bạn bè lớp cũ và vân vân và vân vân. Đứng đợi cùng em ở bến chuyển, chắc cũng vừa có xe chạy nên 30’ sau mới có xe tiếp, nhốn nháo chạy lên ngày về chơi tết này thì cái bến như hộp chợ luôn. Em ngồi yên vị trên ghế rồi vẫy tay chào tôi, hét cái gì qua cửa kính mà lúc đấy ồn quá cũng chẳng nghe ra cái gì hết chỉ gật gật chứ chả hiểu gì.
Vài hôm sau, Như được nghỉ học rồi hỏi đủ thứ chuyện lúc chuẩn bị đồ đạc về nhà, nghe đâu chiều nay bố mẹ nó về nó về nhà nội đón thằng em rồi ra sân bay đón bố mẹ nó, nằng nặc đòi tôi trở đi mà từ chối không được vì nó dai như rẻ rách vậy. Trên đường đi nó hỏi:
– Tết anh không về quê à?
– Không.
– Sao không về?
– Không thích
– Nghỉ tết mà không về, chả ai như anh.
– Bộ mày tưởng mấy năm nay anh về quê ăn tết à? Quê anh chuyển lên Hà Nội lâu rồi.
– Vậy tết qua nhà em mà ở, em nghe chị Hương bảo tết anh đâu có được ở phòng trọ đâu.
– Sao cái gì mày cũng biết thế hả con quỷ
– Hề hề, Cứ sang nhà em đi không phải ngại đâu.
– Ờ
Nó nói thì tràn lan đại hải mà chả ăn nhập cái gì hết, đến nhà nội theo đường nó chỉ đón thằng em nó, vứt xe máy lại đấy rồi bắt taxi, chứ giờ đi kẹp 3 phóng thả ga lên Nội Bài thì chả khác gì lì xì trước tết cho mấy anh áo vàng. Cũng vừa đến nơi, mua chai nước mà 20k, ra đây đúng là cái gì cũng đắt x2 lên làm tí thì sịt máu mồm. Đợi một lúc thì thấy chú với dì đi ra, cáng dáng người hơi mập của dì thì không lầm vào đâu được. 2 đứa nhìn thấy chạy nhào vào ‘’mẹ ơi bố ơi’’ kêu rống lên như gọi hồn không bằng. Xong màn ôm hôn chào hỏi thì dì ra hỏi tôi.
– Như nó ở nhà cháu có ngoan không? Ở nhà chả động chân động tay vào việc gì cả không biết đến ở có phá phách gì không.
– Như ngoan lắm cô, ở nhà nó không phá phách gì mà còn sơn tường phòng nữa ạ
Tôi quay sang vừa nói vừa nhìn nó, cái tường nhà giờ chẳng khác gì mấy cái giấy quảng cáo dán ở ngoài đường. Nó nghe thì cười thành tiếng vô duyên hết sức.
Đi taxi về hết, đến nhà nội của Như để bố mẹ nó chào hỏi rồi nấu cơm nước đủ trò, cũng không thể thoát được nên tôi đành phải ở lại. Đến chập tội dọn cơm ăn hoa quả đến tán phét cũng gần 9h, bố mẹ Như và cả 2 đứa cũng gọi taxi luôn.
– Mạnh ra đây dì bảo? – Dì gọi rồi đi vào trong bếp.
Tôi cũng chỉ nghe theo thôi, chắc dì nhờ tôi gì đó mà không phải, dì lấy trong túi một cái phong bì dày cộp, chẳng biết là bao nhiêu nữa, dì đưa rồi nắm lấy tay tôi để chắc nịch rằng tôi bắt buộc phải nhân.
– Tiền dì gửi cháu trong thời gian Như đến ở phòng cháu, dì cảm ơn và lần công tác này cũng hái được lộc, dì đưa cho cháu một chút mà ăn tết cho đầy đủ. Tết này nếu không về quê cứ ở lại nhà dì nhé, phòng trước cháu ở vẫn như cũ dì chưa thay đổi gì đâu.
Tôi băn khoăn, tôi cũng ở nhờ nhà dì 3 năm mà không đưa nổi cho dì một đồng, nay Như nó mới đến ở có mấy tuần mà dì đưa tôi một cái phong bì dày cộp như thế này, quá áy náy mà không thể nào gửi lại được. Từ chối lên từ chối xuống rồi vẫn phải cầm, dì lại nói luôn tôi đến ở nhà dì vào tết thì không phải lo chỗ ở nữa rồi. Lại có ‘’mái ấm’’ để đón tết…
Mang đồ lên trên xe, chào ông bà, chào dì chú và 2 đứa rồi tôi phóng về trước. Đi còn lai dai ngắm nghía phố phường, ngắm đôi trai gái đang hú hí mà thấy chạnh lòng quá, muốn quên đi đâu phải dễ, càng quên thì càng nhớ mà…
Gần 10h về đến nhà, 2 bà kia vẫn um sùm lo chuyện đồ đạc đến bây giờ chưa xong, tôi đành vào xem có giúp được gì không.
– Không để cho hàng xóm ngủ à? – Vừa tháo giày vừa nói
– Đi đâu giờ mới về? – Bà My hỏi
– Đưa Như về với đón dì ở sân bay.
– Kinh.
– Kinh cc, thế bao giờ về?
– Sáng mai
Ngồi lâm la hỏi han, được nghỉ đến tận âm 15 nên thoải mái, 2 bà cũng nhất chí mùng 8 lên HN luôn. Dẫn thằng em này đi chơi và đòi lì xì….
Đêm giao thừa, tôi chở Như đi chơi, không hiểu sao thằng Kĩ Sư kia không đưa nó đi mà nó nhằng nhằng kéo tôi đi cho bằng được. Hỏi thì liên mồm bạn bè thôi, anh em thôi… Có chó nó mới tin vào cái mồm mày.
Lần đầu tiên nó được gặp 3 thằng quỷ bạn tôi, nó ngơ ngác một lượt ngó nghía, hôm nay ăn mặc bảnh lắm, toàn cây đen và tôi cũng vậy vì bàn nhau trước khi đi rồi, 4 thằng như kiểu xã hội đen vậy. Chúng nó cũng nghe tôi kể về Như nhiều rồi, cũng hơi ngỡ ngàng vì nhiều lần tôi dìm sắc đẹp của nó xuống đến vài bậc làm hụt hẫng tâm hồn tưởng tượng phong phú của bọn này.
Thủ thỉ vào tai tôi thằng Nam nói:
– Sao mày nói nó giống Thị Nở mà, đẹp vãi.
– Với tao nó xấu với mày nó xinh, máy thấy trình độ của mày chưa, còn non và xanh lắm.
– Té
Nay đi xe máy lượn phố cho dễ, ô tô kẹt đường có mà khóc thét mới đến được quán ăn. Chúng nó lôi kéo vào ăn quán đồ nướng, được hôm Như nó đi ăn mở van hết công suất, nó ăn thì thôi rồi lượm ơi… Ăn như một cái máy và chỉ ăn và ăn và và và ăn… Cứ như chết đói năm 45 và tôi cho nó ăn ở nhà tệ lắm không bằng vậy. 3 đứa quỷ thì chỉ nhìn nó đã ực ực nước dãi ngao ngán rồi….
Ăn xong nó xoa xoa bũng đã lắm, sai lầm khi đi cùng nó là bị hạ đẳng cấp của mình xuống vài bậc trước mắt bọn bạn. Chuẩn bị đón giao thừa, lết dài ra tận công viên Lý Thái Tổ chứ không thể bon tren lên được nữa. Bắn pháo hoa bụp bụp bụp cái đến 15’ là hết, xem mà thấy buồn ngủ thôi mà sao đông thế nhỉ. Trên đường về tôi lướt qua một chiếc xe, nó quá quen thuộc làm tôi phải ngó lại thì đúng là Linh đang đèo một người con gái, vẫn cười nói vui vẻ thì tôi đoán đấy là Quỳnh rồi. Linh nhìn thấy tôi ới ới vài câu nhưng không gọi tên, may quá tôi quay lại suỵt suỵt rồi phóng đi. Mấy thằng giặc còn bảo đi hái lộc, hái lộc cái tsb nhà nó buồn ngủ gần chết, tôi phóng vội về nhà dì, tôi cũng chuyển về từ hôm 29, hơi muộn vì cũng phải sửa soạn hết mọi thứ.
Sáng dậy thì nhận được mẩu giấy từ dì để trên bàn ‘’Dì và chú đưa 2 em đi về quê nội chơi, bánh trưng và thức ăn dì để trong tủ đói lấy ra ăn nhé, tối dì về. ‘’ Cứ như cổ điện lắm vậy không gửi vào tin nhắn điện thoại cho tôi luôn đi lại còn làm mảnh giấy…
Mùng 1 tết đi dạo quanh đường thì chả có bóng người, có vài xe đi chơi tết thăm hỏi họ hàng, lại nghĩ về những người thân và người quen. Không biết giờ họ đang làm gì, chơi tết ra làm sao, được bao nhiêu tiền lì xì…. Ôi mẹ ơi tết ơi

Say nắng cô nàng lớp 12 – Phần 2
4.12 (58) votes

11 Comments

  1. Admin.xyz says:

    Viết tiếp đi ad .nửa năm đơi r

  2. quang says:

    Viết tiếp đi ad ơi truyện hay quá

  3. Triết says:

    Hóng quá trời mà chả thấy ra chap mới

  4. Triết says:

    viết tiếp đi ad ơi

  5. Black Bear says:

    Viết tiếp đi ad, chuyện đaq hấp dẫn mà.

  6. yolydyck says:

    tiếp đi nào ad hồi hộp quá không biết diễn biến tiếp theo như nào nhỉ *^▁^*

  7. Phuong huy says:

    Còn truyen ko ad?ban vít típ đi truyện hay lắm!vít típ nhé ad!

  8. Viet tiep di ad.chuyen dang hay

  9. Nhóc Khờ says:

    viết típ đi bạn . hay lắm

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn