Truyện loạn luân mẹ con bên nhau

Chương 1
_ Nam ơi xong chưa… xuống nhanh lên nào…
_ Mẹ chờ con một tí nữa thôi.

Nhi thở dài lắc đầu ngao ngán. Ngày nào cũng vậy, nàng cứ phải ngồi chờ thằng con vệ sinh cá nhân chán chê rồi nó mới chịu xuống ăn sáng. Con trai gì mà tắm rửa hết cả tiếng đồng hồ, lại còn vuốt tóc xịt keo nữa chứ, xem chừng dạo này cậu chàng có vẻ chải chuốt lắm…Nhi ngồi suy nghĩ rồi lại mỉm cười tủm tỉm tự hỏi có khi nào Nam có bạn gái chưa nhỉ. Nếu nó mà có bạn gái thì nàng vừa thấy vui nhưng cũng vừa thấy buồn. Chồng Nhi đi công tác xa nhà hàng tuần mới về, về được 2 ngày lại đi tiếp, cho nên chồng nàng ko chia sẻ với nàng nhiều, cũng may mà có thằng Nam nhà chỉ có 2 mẹ con rủ rỉ vui buồn với nhau nàng cũng thấy bớt cô quạnh, bây giờ nó mà bỏ nàng đi luôn thì làm sao ko tránh khỏi cảm giác tủi thân cho được.

Truyện loạn luân mẹ con bên nhau

Truyện loạn luân mẹ con bên nhau

Càng nghĩ Nhi lại càng thấy tiếc giá như ngày xưa 2 vợ chồng sinh thêm đứa em cho thằng Nam thì tốt, cũng tại hồi đó còn nghèo quá, Nam lại bệnh tật triền miên nên 2 vợ chồng ko dám nghĩ đến việc sinh thêm. Nhưng nghèo thì nghèo Nhi lại cảm thấy yêu quý khoảng thời gian đó hơn, 2 vợ chồng quây quần bên thằng con bi bô tập nói, mới đó mà cũng đã gần 20 năm. Nhi khẽ thở dài, bây giờ Hải – chồng nàng – ăn nên làm ra thì thời gian dành cho gia đình cũng cạn dần, hàng ngày công việc của nàng chỉ là dậy sớm nấu cơm cho con ăn sáng, lên mạng đọc báo, xem TV, dọn dẹp, rồi lại nấu cơm cho con. Công việc không có gì nhiều nhưng quanh đi quẩn lại cũng hết 1 ngày nên nàng cũng vất vả lắm. Cũng may nhờ thằng Nam thỉnh thoảng massage và tâm sự với nàng nên nàng mới có sức khỏe và nghị lực để mà chăm sóc cho gia đình. Đôi khi nàng tự hỏi vai trò của Hải là gì trong cái nhà này, vợ chồng với nhau nhưng chưa khi nào Hải lắng nghe tâm tư chia sẻ của nàng, trong đầu chồng chỉ là những con số khô khan, những thống kê doanh thu cứng nhắc… Ngồi nghĩ đi nghĩ lại cho rằng âu cũng là do ông trời định, thôi thì bao nhiêu tình cảm nàng dồn hết vào cho Nam, nàng sống cũng chỉ vì con mà thôi. Nó cũng có vẻ quấn nàng lắm, chỉ có 2 mẹ con chia sẻ với nhau, bây giờ nó mà có bạn gái thì… thì….

_ Mẹ…, mẹ đang suy nghĩ gì mà thần người ra vậy?
Nhi giật mình nhìn thằng con đang đi xuống cầu thang, nhanh chóng quay trở về thực tại, nàng khẽ trách:
_ Ah…có gì đâu…Tắm gì mà lâu thế hả con? Cơm sáng nguội hết rồi này… Ngày nào cũng bắt mẹ chờ vậy ah???
_ Trời – Nam ngoác miệng ra cười – Con sạch sẽ như vậy thì mẹ phải mừng chứ sao lại trách con.
_ Mừng gì mà mừng …Con gái ko thích mấy đứa con trai quá sạch sẽ đâu…Mẹ nói cho mà biết.
_ Con là gay mà mẹ, cần gì gái hihi…- Nam phá lên cười.
_ Nói bậy ko ah… Thôi ăn sáng nhanh còn đi học – Nhi giả vờ nghiêm nghị.

Mặc dù biết Nam chỉ nói đùa thôi nhưng mà sao trong lòng Nhi vẫn thấy vui lắm. Ừ… nếu nó mà ế thì nàng sẵn sàng nuôi nó. Thật ra nàng rất sợ tình cảnh cô đơn, sợ những mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu mà sau này có thể gặp phải… Tại sao lại phải đi tìm những rắc rối đó trong khi nàng và con trai đang rất “hợp rơ” với nhau. Có lẽ bởi vậy mà – nói phải tội – nàng đang thầm mong Nam càng ế càng tốt… Đó là lí do mà nàng luôn bực mình khi mỗi sáng phải chứng kiến nó chải chuốt như vậy.

_ Nam nè, ngày mai ba con về đấy, đừng đi chơi nhé… ở nhà cho ba vui.
_ Dạ – Nam vừa và miếng cơm vừa đáp – Mai con cũng ko có việc gì bận hết
Nam đón nhận tin ba nó về bằng 1 thái độ khá dửng dưng dù cả tuần Hải mới về 1 lần. Hải là một người của công việc, 2 ba con rất hiếm khi gặp nhau, mỗi lần nói chuyện cũng chỉ vài ba câu, chủ yếu là về việc học hành, bạn bè của nó. Trong những lần nói chuyện hiếm hoi đó Hải đều tỏ rõ ý muốn hướng nó vào học kinh doanh để sau này vào công ty của ba. Năm nay 12 nên Hải có vẻ càng hối thúc trong khi nó vẫn khá thờ ơ với viễn cảnh học kinh doanh. Đơn giản là Nam ko thích công việc này, bất đồng quan điểm là thế nên Nam ko có nhiều tình cảm với ba như là với mẹ Nhi, cho nên mỗi lần ba về thì Nam thấy rất bình thường, ko vui cũng ko buồn. Có chăng vui chỉ là được… cho thêm tiền tiêu vặt… Gì thì gì chứ khoản tiền nong thì Hải là người cha rất phóng khoáng, cũng nhờ thế mà túi của Nam lúc nào cũng rủng rỉnh, ăn diện chải chuốt như vậy.

_ Uh… ko bận gì là tốt rồi. Thôi mẹ ăn xong rồi, ăn nhanh lên rồi đi học nhé… muộn rồi đấy
Nhi ra phòng khách xem TV, hôm nay có chiếu bộ phim mà nàng rất thích. Xem được vài phút thì thấy Nam xách balo ra cửa , bỗng nó hoảng hốt:
_ Chết rồi, xe con xẹp lốp rồi
Nhi lật đật chạy ra. Nam quay sang năn nỉ mẹ:
_ Mẹ chở con nha, con ko thích đi xe bus đâu.
_ Bây giờ mà đi xe bus chắc ko kịp đâu… Thôi được rồi để mẹ lấy xe chở con đi.
_ Sao hôm nay mẹ tốt quá vậy?? – Nam bông đùa
_ Ý anh là sao hả anh Nam? Nhi giả vờ nghiêm giọng, ko quên lờm Nam 1 cái.
_ Dạ đâu có con khen mẹ thiệt mà – Tưởng mẹ giận thiệt nên Nam vội bào chữa
Nhi phì cười trước khuôn mặt có vẻ hối lỗi của Nam. Cái thằng này đúng là… mới giỡn đó xong lại sợ mẹ giận.
_ Thôi biết rồi… Rồi bây giờ có lên xe đi học ko muộn rồi nè.
_ Dạ lên liền hii

Chương 2

Dắt xe vào nhà, Nhi vội mở TV xem tiếp bộ phim vừa nãy nhưng ko may đã chiếu hết. Khá tiếc rẻ vì đây là bộ phim “ruột” của mình, nhưng Nhi cũng ko buồn nhiều, dù sao hôm nay 2 mẹ con cũng đã nói chuyện với nhau rất vui. Trên dọc đường Nhi đã định hỏi chuyện bạn gái của Nam nhưng lại thôi, dù sao thì nó cũng còn con nít lắm, chắc chưa biết yêu là gì đâu. Trong mắt nàng thì Nam dù có lớn đầu cỡ nào cũng chỉ là 1 thằng nhóc ko hơn ko kém. Nàng nói chuyện nhiều nhưng chưa bao giờ nghe Nam đề cập đến bạn gái hay tình yêu, thậm chí là có phần lảng tráng. Nghĩ đến đó thôi nàng bất giác thở phào 1 cái, thầm cho rằng mình đã quá lo xa…
Nhi quyết định hôm nay phải nấu một bữa thật ngon cho Nam. Tội nghiệp năm cuối cấp nên có vẻ hốc hác lắm, ngồi sau xe Nhi cảm giác Nam nhẹ hẫng có lẽ nó bị sụt kí rồi. Nghĩ là làm, suốt cả buổi sáng ấy nàng tíu tít bên bếp, nấu đủ món ngon mà Nam thích nhất, món ăn đã ngon lại còn dồn thêm tình yêu thương của nàng vào trong đó, trưa nay thằng Nam về chắc là ăn ngon miệng lắm – Nhi vừa tưởng tượng vừa cười tít cả mắt.
Đang vặn nhỏ nồi canh liu riu lửa thì bỗng tiếng chuông điện thoại reo lên, nhìn vào màn hình thì nhận ra đó là số của Thanh – em trai nàng. Thanh đang là nhân viên dưới trướng Hải, nhờ quan hệ em vợ – anh rể cộng với tài ăn nói ngoại giao khá tốt nên Thanh dễ dàng có một chỗ đứng khá vững chắc trong công ty:

_ Alo, cậu đó hả, gọi chị có gì ko?
_ Ah chị mang tập hồ sơ trong phòng anh Hải qua nhà em giùm nha. Đáng lẽ em phải qua lấy nhưng buổi trưa về nhà có 1 tiếng thôi nên phiền chị quá.
_ Ah được rồi…Nhưng tập hồ sơ nó như thế nào??? Cậu nói thế sao chị biết được.
_ Chị cứ lấy bộ màu xanh trên bàn ấy… Thế nhé, trưa nay 11h30 em mới về đến nhà nên chị cố gắng đem qua cho em trong khoảng 11h30 đến 12h00 nhé.
_ Uh được rồi, cậu bận làm thế để chị mang qua cho. Mà dạo này làm ăn được ko??? Sao ko nhanh kiếm cô vợ đi nó lo việc nhà cho…. Mà tí nữa cậu định ăn cơm hộp ah??? – Nhi tủm tỉm cười.
_ Thì em trước giờ vẫn vậy mà chị… Quen rồi… Ko có vợ em tập trung công việc hơn… Cưới vào rồi có khi lại … đi xuống ấy chứ hehe…
_ Xííí – Nhi nguýt dài – Đừng có coi thường phụ nữ chúng tôi nghe chưa… Chị định mang cơm qua cho cậu mà nghe cậu nói vậy chắc khỏi luôn quá – Nhi cười phá lên trên điện thoại.
_ Ấy chị ơi em nói đùa ấy mà. Tự nhiên em thèm cơm chị nấu quá ah – Thanh phụ họa cũng đùa theo.
_ Uh được rồi chị giỡn đấy…lát nữa chị đem qua cho.
_ Vậy em cảm ơn chị trước nhé… Thôi chào chị em cúp máy đây.

Vừa tắt máy Nhi vừa suy nghĩ về cuộc sống của em trai. Tính cậu Thanh từ nhỏ là một thằng khá nhát gái. Chưa bao giờ nàng nhìn thấy Thanh dẫn bạn gái về nhà chơi hay ra mắt gì cả. Ba mẹ của 2 chị em nàng đến lúc nhắm mắt vẫn chưa thấy mặt con dâu, Nhi thầm nghĩ cũng may mà có thằng Nam ko thì 2 chị em đắc tội bất hiếu với cha mẹ. Nếu mà Thanh đã muốn một cuộc sống như vậy thì nàng cũng ko ép nó lấy vợ làm gì, nàng biết nó cũng ko phải là đồng tính gì cả, chỉ vì Thanh là một người sống hết mình với công việc thôi. Đang suy nghĩ nàng chợt giật mình khi nghĩ đến thằng Nam. Thôi chết rồi hôm nay cũng phải đi đón nó về. Thật là xui xẻo, cậu Thanh nhờ hôm nào ko nhờ lại nhờ đúng vào hôm nay. Đi xe qua đó mất cũng phải 20’ vừa đi vừa về cũng mất cả tiếng làm sao kịp đây. Nhấc điện thoại lên Nhi vội bấm số của Nam…giọng nói tổng đài vang lên. Bực mình Nhi gọi lại 1 lần nữa, miệng làu bàu:

_ Cái thằng này sao mà khóa máy vậy hả. Lúc cần thì ko gọi được….

Một lần nữa thuê bao lại bận… Gọi 5 lần 7 lượt ko được, lại nghe tiếng ục ục của nồi canh, nàng chạy vội vào tắt bếp, trong lòng nghĩ thôi thì dọn cơm sẵn cho nó ăn trước vậy. Sắp xếp tươm tất đâu vào đấy, nàng để lại mảnh giấy dặn con ăn cơm trước lên bàn rồi dắt xe ra cổng, ko quên gửi chìa khóa cho bà hàng xóm rồi phóng xe vút đi, trong lòng miên man nghĩ cách xin lỗi Nam khi về nhà.

Chương 3
11h20, Nam đứng chờ trước cổng trường, lòng băn khoăn ko biết mẹ nó đâu sao vẫn chưa thấy tới. Mọi khi mỗi lần chở là mẹ nó luôn đứng sẵn trước cổng, vừa bước ra là thấy luôn cơ mà. Sao hôm nay…. Chờ 5’ nữa chịu ko nổi cái nắng nóng, Nam móc điện thoại ra, cả ngày đi học nó toàn tắt máy nên hồi sáng Nhi ko thể gọi được:

_ Alo mẹ tới trường chưa???
_ Ah Nam hả… Sao hồi sáng mẹ gọi con hòai ko được… Con đi nhờ bạn về nhé mẹ bận qua nhà cậu Thanh rồi… Cơm mẹ nấu sẵn rồi đấy con c…

Thất vọng não nề với câu trả lời này, ko đợi mẹ nó nói hết câu, Nam gằn giọng “Vâng” 1 tiếng lạnh lùng rồi tắt phụt điện thoại. Nó giận Nhi đã cho nó leo cây nãy giờ mà chẳng báo trước, bạn bè đã về từ lâu rồi bây giờ chỉ còn nước bắt xe bus về nhà – loại xe mà nó ko thích 1 tí nào. Đã vậy về nhà còn phải ăn cơm 1 mình + đứng chờ dưới trời nóng nãy giờ làm Nam như muốn nổi khùng. Hồi sáng đã hứa hẹn người ta đủ thứ sẽ đến đón đúng giờ, vậy mà bây giờ lại bỏ người ta thế này. Mặc dù biết lỗi là do mình khóa điện thoại nhưng cái tính trẻ con vẫn làm nó ko hết tức được. Leo lên cái xe bus mặt mày bí xị, Nam tự nhủ về nhà sẽ làm mặt lạnh với Nhi, vì cái tội đã “bỏ rơi” mình như vậy.

_ Nam ơi Nam, ăn cơm chưa con…

Vừa dắt xe vào cổng vừa í ới gọi, Nhi có thể tưởng tượng ra bộ mặt cau có bực bội của thằng con trai. Nàng đã quá quen rồi, lần nào mà nó ăn cơm 1 mình cũng giận dỗi, đá thúng đụng nia, huống chi hôm nay mình cho nó “leo cây” nữa, chắc cu cậu đến bỏ ăn mất thôi. Đúng như Nhi đoán, trên bàn ăn cơm canh vẫn ê hề y như lúc đi, tờ giấy ghi chú bị nhàu nát vứt vào sọt rác, cái ***g bàn thì…vứt chỏng chơ giữa sàn nhà. ”Chắc là nó giận lắm” nàng vội vã bước lên lầu tính kế làm lành với Nam ngay ko thì nó lại bỏ bữa nữa thì sức đâu mà học.

Nghe tiếng bước chân của mẹ lên trên cầu thang, Nam vội quay mặt đi nhắm mắt lại giả vờ ngủ. Trong đầu nó tự nhủ thầm được rồi ko có nói chuyện gì hết, mẹ xuống ăn cơm 1 mình xem có vui ko nào. Gì thì gì nó cũng phải làm mặt lạnh ít nhất là đến ngày mai, cho mẹ nó…chừa đi… Đang nghĩ ngợi mông lung bỗng một mùi hương nước hoa dễ chịu phà vào mũi cùng với tiếng nói dịu dàng của mẹ nó:

_ Nam ơiiii xuống ăn cơm với mẹ đi nhé, mẹ ăn 1 mình buồn lắm.

Nó bủn rủn cả tay chân phần vì đói, nhưng chủ yếu là cái mùi nước hoa kia lạ quá, thơm quá, nó khẽ hít vào nhè nhẹ cảm giác thật bay bổng… Trước giờ mẹ đâu có xài mùi này đâu??? Mùi nước hoa như một liều thuốc kích thích cực mạnh tấn công khứu giác, giọng nói ngọt ngào như mật rót vào tai, khuôn mặt được trang điểm nhẹ của mẹ đang kề sát mặt, bàn tay mềm mại của mẹ Nhi cũng đang vuốt ve xoa dịu lưng nó. Mọi giác quan của Nam như muốn căng ra trước sự tấn công vô tình của Nhi. Tự nhiên nó thấy nao nao trong lòng, cái cảm giác sảng khoái này là gì đây, hưng phấn thật – nó thầm nghĩ… muốn tiếp tục im lặng nhưng xem ra chẳng thể nào im lặng được nữa rồi:

_ Sao mẹ đi chơi vui lắm ko??? – Nam giở giọng hờn dỗi.
_ Cái thằng này… đi chơi đâu mà đi chơi – Nhi đánh nhẹ vào tay con – Mẹ đem hồ sơ qua nhà cậu Thanh, cậu bắt ở lại ăn cơm luôn nên mới về trễ vậy.
_ Mẹ ăn rồi sao còn rủ người ta ăn…
_ Thôi mà Nam… xuống ăn với mẹ đi, nguội hết rồi kìa… – Khẽ chu môi, Nhi giả vờ năn nỉ, cầm tay Nam lắc lắc.

Nhìn dáng vẻ cầu xin của Nhi, bao nhiêu cơn hờn dỗi tích tụ trong Nam bay biến đâu hết. Đôi môi khẽ chu ra như mời gọi bờ môi khác đặt vào…một cảm giác là lạ bắt đầu nhen nhóm trong lòng nó. Nó thấy mẹ nó thật đẹp dưới lớp trang điểm nhẹ, bàn tay Nhi hôm nay sao mà mềm mại quá, tuy đã 38 tuổi rồi nhưng da dẻ vẫn còn mịn màng lắm. Bắp tay thon thả trắng hồng do được chăm sóc thoa kem hằng đêm nên chẳng khác gì tay thiếu nữ, thậm chí còn đẹp hơn. Đang tận hưởng cảm giác mềm mại mơn trớn trên tay thì bỗng nó giật mình hoảng hốt khi nhận ra thằng em đang có dấu hiệu cương lên. Lo sợ Nhi sẽ phát hiện thấy cái vật cộm lên trong quần, vội vàng gạt tay Nhi ra, Nam hấp tấp:

_ Thôi được rồi con xuống ăn nè…mà mẹ xuống trước đi, con xuống sau.

Hơi bất ngờ trước cử chỉ có phần lúng túng của Nam, nhưng Nhi vẫn mỉm cười:

_ Nhớ xuống liền đó nha.

Trong khoảng khắc Nhi bước xuống giường cho đến khi bước ra khỏi phòng. Nàng ko biết rằng phía sau cặp mắt của Nam đang lén lút dán vào phía sau của mình. Mùi nước hoa phảng phất làm dương vật Nam khẽ giật giật. Nó vội chui ngay vào toalet vừa vuốt vừa nhắm mắt tưởng tượng cho đến khi bắn tinh. Lần đầu tiên trong đời thủ dâm trước một “vật thể sống”, lại là mẹ Nhi, điều đó thật quá kích thích làm nó ko thể kềm được quá 1 phút. Vội vã rửa tay rồi xuống nhà ăn, trong đầu Nam đang mơ tưởng về 1 ngày sẽ được thỏa mãn cơn khát mà Nhi vừa gieo vào đầu nó…

Ngồi đối diện với nhau tại bàn ăn, Nam cắm cúi vừa và cơm vừa khẽ liếc về mẹ. Nhi đang mặc 1 bộ đồ ở nhà thay cho cái váy kín đáo vừa nãy đi chơi về, có lẽ vì vậy mà mùi nước hoa cũng giảm bớt phần nào. Khá tiếc rẻ vì điều này, Nam buộc miệng:

_ Uhm…Mẹ… mẹ ơi…
_ Có gì vậy con??
_ Hôm nay… mẹ xức nước hoa gì….mùi lạ quá…

Như đoán trước được câu hỏi, Nhi mỉm cười:

_ Ah cái đó là của cậu Thanh cho mẹ đấy… con thấy có thơm ko??? – Vừa nói nàng vừa móc ra 1 lọ nước màu xanh lục thẫm đưa cho Nam xem.
_ Thơm lắm mẹ ạ… Con thích cái mùi này lắm…Mới ngửi thôi mà con chịu ko nổi rồi…
_ Con chịu ko nổi cái gì vậy???

Nam biết ngay là nó bị hố, tự rủa thầm sao mà hôm nay mày ngu thế, còn chịu cái gì nữa ngoài cơn nứng, rõ ràng là nó đang bị quyến rũ đến nỗi nói năng lắp bắp ko suy nghĩ. Nhìn con trai ấp úng ko trả lời, Nhi lờ mờ nhận ra rằng nó đang bị hấp dẫn giới tính bởi mùi hương hoa nàng vừa xức lên người. Mới chỉ nghĩ đến đó thôi mà nàng cũng đỏ mặt lên hết cả rồi. Con trai nàng đang bị nàng quyến rũ sao? Nhi chợt nhớ đến thái độ lạ lùng của Nam khi nãy trên phòng.. Nó cứ len lén nhìn vào cơ thể nàng, rồi lại còn đuổi mình ra khỏi phòng nữa chứ, chẳng lẽ nó…nó… Chân nàng hơi run lên dưới bàn ăn khi nghĩ đến cảnh con trai nàng thủ dâm. Bữa cơm trở nên khá căng thẳng do ko ai nói với ai lời nào nữa. Nam có lẽ cũng nhận ra thái độ của Nhi nên nó cố hết sức mà ăn cho nhanh rồi xin phép ra ngoài có việc bận.

Truyện loạn luân mẹ con bên nhau
2.4 (1186) votes

6 Comments

  1. Tuấn says:

    ìm cô gái tên linh ở bà rịa xa cách từ 2 năm trc t muốn tìm lại ng đó sdt lúc trc 01673015075 bây h đổi 0868954442

  2. pham ky Luat says:

    Làm mất hứng, kiểu này sẽ có nhiều người chết vì Nứng qúa.

  3. BPFC says:

    Ra chạp mới nhanh đi Ad, đang hay tự nhiên mất hứng =))) Nếu tác giả bài viết này không gửi bài cho Ad ~> thì Ad cũng tự nghĩ ra cốt truyện đăng lên cho anh/em cùng đọc =))))

    Bay giờ người ta chủ yếu thích đọc truyện tình yêu, loạn luân – 1 chút sex nữa nên mình đề nghị Ad đăng mấy bài dạng này thì sẽ có nhiều lượt xem hơn ^_^

  4. Nhất thần thánh says:

    – chán ad vcl đang hay đứt dây đàn mất hứng quá

  5. Đoàn Dự says:

    Bao giờ mới có tập txếp vậy ad? Vẫn trang 5 hoài vậy?

  6. quý says:

    Chưng nao có nữa

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn