Làm người đàn ông của chị một lần em nhé

Làm người đàn ông của chị một lần em nhé Chap 24

“Cuối cùng thì bọn nó cũng đi, chị không sao rồi” đó là nói mà mình tự nhủ trước khi ngất đi. Hai mắt thì từ từ khép lại, nhưng mình vẫn cảm nhận được bàn tay mềm mại của chị run lên bần bật khi đang sờ vào mặt mình. Tiếng khóc của chị, tiếng ồn từ xung quanh làm đôi tai mình cảm giác ù ù và rồi mình thiếp đi mà không còn cảm thấy đau đớn gì nữa…
Phần viết tiếp dươi đây là diễn biển tiếp theo dựa vào lời kể của chị và mọi người xung quanh mình.
Ôm mình trong lòng chị bất lực một phần vì rối trí vì máu me be bét tưởng chừng như mình không qua được. Rồi cũng có một ông chú tốt bụng nói với chị.
– Con bế nó ra taxi chờ đi, đi nhanh đi không là không kịp đâu.
Thế là mình được chú đó và anh chủ quán đỡ ra taxi. May hôm đó trúng anh taxi cũng tốt và nhiệt tình. Lúc đó chị vừa khóc vừa hoảng loạn, ôm mình vào trong người như một phản xạ. Đầu mình gục xuống làm máu trong mồm mình chảy ra như nước tương càng làm chị hoảng khóc to hơn. Thấy vậy anh taxi mãi chạy mới nhìn xuống thì vội nói, em làm vậy là chết người ta đó, để nó nằm xuống đầu thấp hơn chân. Nghe lời anh taxi chị để mình nằm hết phần ghê chị ngồi dưới. Lúc này chị hối taxi.
– Anh chạy nhanh chút được không, thật sự em không biết giờ đang ở đâu nữa, máu chảy lênh láng thế này em sợ không trụ được.
– Anh cũng cố gắng nhanh nhất rồi đây. Nãy giờ nó có co giật gì không em.
– Lúc chưa lên xe có giật giật rồi nôn ra máu anh.
– Thôi chết dễ chấn thương sọ não lắm. Em dũi chân nó ra để lên cao cao đi, coi bộ nó mất máu nhiều quá rồi.
Chị như chết lặng nhìn mình nằm bất động, chiếc áo sơ mi trắng giờ đã nhuộm đỏ hết vì máu tươi, còn ghế sau của xe theo như mô tả của chị thì máu chảy thành từng dòng ở dưới chân ghế. Nghe chị và anh taxi kể lại mà mình lạnh hết sống lưng, không biết máu đâu mà chảy kinh khủng như vây.
Lúc mình được chuyển đến bệnh viên Đồng Nai, thì anh taxi lại một lần nữa lại giúp bác sĩ đỡ mình lên băng ca, giờ hiếp ai tốt được như thế lắm mọi người ạ, nếu nói đúng ra là mạng mình lớn.
Nhìn bác sĩ vội vã đẩy mình vào phòng cấp cứu, xung quanh là một bầu không khí vội vã và đẩy mùi máu và thuốc của bênh viên làm chị choáng. Chị vội vàng bình tâm lại rồi đi làm thủ tục cấp cứu cho mình nhưng khổ cái chị không nhớ ngày sinh của mình, lúc này chị càng oán trách chính chị hơn, trách chị vô tâm. Vậy là phải chờ bác sĩ mang toàn bộ tư trang, quần áo, vật dụng của mình ra chị tìm CMND rồi mới khai đầy đủ được. Thấy chị bị rỉ máu ở trán và tay, người ta băng luôn cho chị. Chị lặng lẻ ngồi khóc nứt nỡ, có lẽ hình anh ngồi nào đó ngồi khóc ở phòng cấp cứu không còn xa lạ nhưng áo quần đầy máu ngồi ở đó có một mình thì lại làm người ta tò mò, ai đi qua cũng dành cho chị một cái nhìn.
Chị lấy điện thoại ra gọi. Không phải cho mẹ mình cũng không phải cho anh Vũ mà là cho chị Trâm, có lẽ chị gọi cho chị Trâm vì chị Trâm là người thân nhất của chị lúc này, chị cần một người tỉnh táo để bình tâm lại cho chị. Sau khi điện cho chị Trâm xong trong lòng chị bình tâm lại hơn, vừa run vừa sợ chị quyết định điện cho anh Vũ, may sao lúc đó anh Vũ đá cái ghế cài ầm rồi đi luôn chứ không vội anh Vũ gọi mẹ mình rồi, mà mẹ mình về lúc đó bảo đảm là chuyện lớn rất lơn luôn.
5 Phút sau….
Chị Trâm đến nơi, vội vàng chạy đến bên cạnh. Nhìn chị mà chị Trâm hãi hùng rồi thốt lên.
– Trinh, có chuyện gì vậy nói Trâm nghe đi.
– H bị người ta đánh giờ cấp cứu trong kia rồi.
Chị vừa nói vừa khóc làm chị Trâm hoảng loạn nhìn chị rồi nói.
– Từ từ, bình tỉnh nói Trâm nghe, sao mà máu me be bét vậy Trinh ơi, có sao không ?
Thấy máu chị Trâm cũng không bình tỉnh được mà thoáng rùng mình.
– Trinh ơi, có sao không, từ từ nói Trâm nghe đi.
Bị ngước mặt lên nhìn chị Trâm rồi nói
– Sáng nay Trinh đang làm thì sếp Trinh có gọi mang mấy cái hồ sơ và hợp động Trinh đang xong đến quán café cho sếp vì sếp sắp đi công tác không về ký kịp. Trinh đâu có biết gì đâu tự nhiên vợ sếp lao vào hùng hổ đòi đánh ghen Trinh. Lúc đó không biết gì chỉ nghĩ tới H là Trinh gọi như quán tính thôi đâu có biết bọn họ đánh ảnh dữ dội vậy đâu.
– Mà H nó có nói gì hay đụng chạm gì không ?
– Không mà, ảnh không có làm gì hết chỉ xin họ đừng đánh Trinh thôi thế là lao vào đánh Trinh, ảnh chịu không che cho Trinh để rồi bọn họ đánh dã man vậy đó. Đúng ra là Trinh nên ngồi dậy can họ, van xin thậm chí quỳ lạy họ, nhưng vì sợ người ta làm nhục Trinh chổ đông người và H nhất quyết không cho Trinh ra cứ ghì Trinh vào để cho họ đánh ảnh.
– Rồi có sao không ?
– Nhìn áo ảnh nè, áo trắng mà thành thế này đây. Trinh không dám nhìn nữa, máu nhiều lắm, be bét hết taxi.
Dường như sự uất ức chịu đựng nãy giờ của chị òa lên. Chị Trâm biết lúc này chỉ còn cách an ủi chị thôi nên ôm chị vào lòng, còn chị thì cứ thế mà đẫm lệ. Thấy chị nất lên từng hồi chị Trâm đẩy chị ra rồi hỏi.
– Thế Trinh báo cho gia đình H biết gì chưa ?
Chị lắc đầu rồi nói.
– Trinh không dám báo cho cô, cô mà biết cô giết Trinh chết mất thật đó. Nhưng có điện cho anh hai của H rồi.
– Vậy là được rồi, ngồi dậy Trâm coi có bị gì nặng không.
– Không có gì đâu, bị chảy máu ở trán tí thôi.
– Trinh không bị gì là may rồi, ít ra cu H nó chịu đòn cho Trinh không phí công. Ngồi dậy Trâm lau mặt cho.
Có lẽ hình ảnh của chị lúc này đối lập hoàn toàn với hình ảnh một cô bạn hằng ngày mà chị Trâm quen biết. Nhìn 2 hàng mi đẫm lệ, đôi mắt sưng húp lên mà chị Trâm không thể không xuýt xoa mà.
– Đừng khóc nữa, tí anh của cu H tới mà tháy mày vậy là không giấu được đâu. Trinh mọi ngày đâu phải thế này, chưa từng biết khóc chưa từng biết tuyệt vọng mà, cố lên cu H nó không sao đâu. Thôi về nhà thay đồ đi, ở đây có gì Trâm báo lại cho.
– Không được, Trinh phải ở đây.
– Vậy Trinh ở đây tí nhé, Trâm về nhà lấy đồ cho Trinh thay liền, nhớ là ở đây đừng có làm gì bậy bạ đó, chờ Trâm.
Một lúc sau anh Vũ mình hốt hoảng chạy đến thấy chị Trinh ngồi nước mắt ngắn nước mắt dài.
– Trinh, em anh nó bị sao vậy ?
Đối diện với anh Vũ chị lộ rõ khuyên mặt đầy sợ hãi và có chút run sợ. Lúc chị ngước mặt lên nhìn quần áo, áo me của chị anh Vũ giật mình lui lại.
– Nói anh nghe đi có chuyện gì, tai nạn hay sao đây ?
– Không. Em với người ta có mâu thuẩn nhưng chỉ là hiểu nhầm, người ta lao vào đánh em, cu H thấy được lao vào đỡ dùm vậy là bọn nó lao vào đánh luôn. Quân gì đâu mà ác ôn quá.
– Nhưng mà em anh có bị sao có nặng lắm không ?
– Em không biết nhưng mà máu nhiều lắm, bất tỉnh rồi.
– Bị ở đâu vậy em ? rồi bị thương ở đâu nhiều không ?
– Ở Café đó anh, bị đầu hình như nặng lắm anh à, máu mắt máu tai cả máu miệng cớ hộc hộc ra em sợ quá.
Mặt anh Vũ không giấu được sợ kinh hoàng và lo lắng nhưng cố gắng lấy lại bình tỉnh rồi hỏi chị.
– Còn em, có sao không ? máu me quá trời vậy nè.
– Không sao đâu anh, máu lúc ôm cu H ra với cả ở áo nữa nè.
– Thôi đừng khóc nữa. Chuyện qua rồi, em cũng không sao là tốt, em anh nó ăn ở hiền lành anh không tin là có chuyện gì.
Anh Vũ ân cần ngồi cạnh chị nắm đưa tay lên sờ sờ cái trán bị băng của chị rồi hỏi.
– Em có bị năng không ?
– Bị nhẹ thôi, ngoài da ấy mà.
– Em đưa quần áo của cu H đây em giữ cho.
– Mà anh báo cho cô chưa ?
– Mẹ anh có vụ xa phải đi, giờ mà báo là bỏ hết đi về là không ai đấu giá mất tiền cược sinh ra đủ chuyện. Nhưng mà nó có chuyện gì mẹ anh về không kịp là anh cũng tiêu luôn. Nhưng anh tin em anh nó không sao đâu, em bình tỉnh đi đừng khóc nữa.
Có lẽ việc quá hoảng loạn nên anh Vũ mình cũng chả nghi ngờ gì chị, đơn giản chỉ nghĩ chị khóc vì sợ, vì thấy máu.
Sau khi chị Trâm mang quần áo đến cho chị thay thì bầu không khí ba người đó khá căng thẳng, không ai nói ai chỉ ngồi chờ. Phải đúng hơn 3 tiếng đồng hồ sau, bác sĩ mới gọi tên mình ra. Anh Vũ và chị nhín thở nhìn bác sĩ từ từ tháo khẩu trang ra rồi nói.
– Mấy anh chị đây là người nhà bệnh nhân H đúng không ? Giờ tạm thời thế là qua nguy kịch rồi, nhưng vì mất máu quá nhiều lại bị đa chấn thương toàn thân, nặng nhất có lẽ ở phần đầu và sau gáy, hầu hết là ngoài da nhưng vết rách rất sâu nên tiến hành cạo trọc đầu để khâu vết thương. Chúng tôi đã kiểm toàn thân và tiến hành chụp CT hộp so thì không phát hiện máu bầm hay chấn thương gì cả, nhưng bệnh nhân giờ rất, rất yêu và hôn mê sâu nên người nhà chưa thể gặp bệnh nhân ngay được, trong ngày hôm nay chúng tôi sẽ tiến hành đưa bệnh nhân ra phòng bệnh để tiện theo dõi, giờ mời anh chị làm thủ tục nhập viện và các thủ tục ở bên kia.
Nghe xong anh Vũ mình đổ gục xuống rồi thở dài như cởi bỏ được gánh nặng. Sau khi làm thủ tục xong đâu vào đấy lại cho mình thì anh Vũ tranh thủ chạy đến hiện trường để dọn dẹp cũng như bồi thường bàn ghế cho người ta vì anh Vũ cũng như gia đình mình không bao giờ muốn dính đến công an và nhất là một người làm kinh doanh như mẹ mình có mà có con bị giang hồ đánh thì sẽ rất ảnh hướng đến việc làm ăn. Qua vụ này mới thấy từ nhỏ đến lớn anh Vũ mình kiểu vậy chứ lúc cần cũng bản lĩnh và suy nghĩ chu toàn mọi thứ.
Đợi anh Vũ rời đi, chị nhẹ nhàng lại phòng cấp cứu, đưa mắt nhìn vào trong chỉ thấy toàn bộ phần đầu mình băng bó bằng băng trắng, hai mắt nhắm nghiền, miệng thì thở oxy. Thấy mình thảm thương như vậy chị không kìm được lòng mà gục vào kính mà khóc. Sau đó chị Trâm đến an ủi chị rồi chị cũng bỉnh tâm mà ngồi đó chờ và chờ. Lúc anh Vũ trở lai có gọi chị Trâm và chị đi ăn trưa nhưng tuyệt nhiên chị không nói không muốn đi, chỉ muốn yên tỉnh ngồi một mình, vậy là chị Trâm cũng không chịu đi. Vậy là hại ông anh mình đi ăn rồi đùm vào luôn bệnh viện cho 2 chị. Chị Trâm thì cũng đói lắm nên ăn ngon lành luôn, còn chị yêu của mình thì không chịu ăn chỉ nói “ không đói” rồi lại trâm tư ngồi một mình vô tri vô giác, có lẽ chị qua đau đơn nên chị cần có không giản yên tỉnh để bình tâm. Nghe chị Trâm kể lại mà mình thương chị quá, có mình ở đó dám mà không ăn : ((
Anh Vũ lấy điện thoại ra gọi cho mẹ mình khôn khóe hỏi.
– Mẹ công việc xong chưa ? khi nào về ?
– Chưa con ơi, vài hôm nữa mới về ? mà em con nó làm gì ở nhà mà sáng giờ mẹ gọi không được ?
– À cái điện thoại nó rồi, con vừa bên nhà chạy về đây.
– Nhắc em ăn uống đàng hoàng vài ngày nữa mẹ về.
– Dạ con biết rồi.
Cúp máy rồi anh Vũ mới thở phào nhẹ nhỏm…
Mình vẫn ngủ như chết. 2 giờ chiều mình được đưa ra nằm phòng riêng nhưng vẫn trong tình trạng mê rất sâu. Mặc dù mọi người đã khuyện chị hết lời nhưng chị dường như chị vẫn cứng đầu, trưa không ăn tối cũng không ăn, sau khi về nhà tắm rửa rồi lên lại phòng chị vẫn ngồi như thế mình cũng không hiểu tại sao anh Vũ lại không nghi ngờ gì về thái độ và cảm xúc của chị lúc đó.
Mãi đến tận 2h sáng mình mới tỉnh dậy. Trong cái tiềm thức của mình lúc chớm tỉnh dậy tức là não mình bắt đầu kích thích các cơ quan như mắt mà tay chân thì mình cảm giác mình đang lo, lo cái gì mình không biết cũng không nghĩ ra được, cảm giác nó cứ rối tung lên vậy. Lờ mờ mở măt ra thì cái cảm giác cay xè đôi mắt làm mình không thấy gì cả, phải nhắm mắt lại một hồi rồi lại mở ra mới thấy rõ cái trần nhà màu trắng, đâu đó là tiếng tít tít cái máy bên tai mình. Lúc này mình cố nhớ lại chuyện gì đang xảy ra thì những hình ảnh máu me, cái chai những nắm đấm như trời đánh vòa đầu mình lại hiền về. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là bệnh viên rồi, bất giác trân đầu mình lại nhớ đến chị, nó như một phản ứng tự nhiên vậy “Chị đâu rồi, chị có làm sao không “ là câu hỏi mình đặt ra lúc này, mà quên cả mình bị thế nào ra sao luôn. Mình càng lúc cành tỉnh táo hơn đưa đôi mắt qua nhìn xung quanh thì thấy chị ngồi cạnh mình đôi mắt mơ màn nhìn về phía mình, một đôi mắt xưng húp lên và có gì đó rất mệt mỏi, lại có miếng băng trên đầu làm mình sốt ruột, chỉ muốn quay ra bứt hết cái đống dây ở miệng rồi ở tay mình ra, nhưng chỉ vừa mới quay người qua một tí bỗng mình cảm nhân cơn đau tế tài từ vùng gáy chạy dọc xuống sống lưng làm mình vã cả mồ hôi. Không dám đụng đậy mình hé miệng ra định gọi lên thì ôi thôi cái hàm mình đau buốt cả óc, như kiểu bị đau một lần nguyên cả hàm răng, chỉ còn biết nghiến răng mà chịu. Cơn đau nhức, ê ẩm và rát buốt nó vẫn tiếp tục hành hạ mình, tự nhiên mình bắt đầu chóng mắt và đôi mắt mình có chút đó cay lắm, mình nhắm nhắm lại rồi mở ra, mọi vật xung quanh biến thành đen trắng rất kinh khủng. Mình cảm nhận được phần chân là phần mình không bị gì hết, nhân quyết định đạp vào thành giường phát ra tiếng động. Và cứ thế chị tỉnh giấc nhìn mình, hét lên
– Anh tỉnh rồi hả, anh có sao không ?
Mình liên tục đạp vào thành giường mắt nhắm nhắn nghiền lại tỏ thái độ cầu cứu, lúc đó mình hoảng lắm không biết vì sao tự nhiên lại nhìn mọi vật xung quanh lại thành trăng đen.
Thấy vậy chị hốt hoảng gọi anh Vũ chạy đi gọi bác sĩ đến. Lúc bác sĩ đến, đo nhịp tim, huyết áp cho mình rồi mới nói.
– Bệnh nhân mới tỉnh dậy, còn yếu lắm, do động vết thương máu chảy ra nên tuột huyết áp.
Mình cố gắng hé miệng ra nói.
– Bác sĩ con chóng mặt lắm, mắt thì nhìn ra đen trắng.
– Không sao giờ anh cứ nằm đó nghĩ đi, để bác sĩ nói y tá mang thuốc kháng sinh và giảm đau qua cho anh uống. Do tụt huyết áp đó, giờ anh uống thuốc xong mọi người đừng làm phiền bệnh nhân nhé, để bệnh nhân nghỉ ngơi chú ý đừng nói chuyện nhiều đau hàm, nghỉ vài hôm sẽ bớt.
Sau khi mình uống thuốc xong anh Vũ vì mệt quá cũng ngủ thiếp đi, chỉ còn có 2 cặp của mình và chị nhìn nhau. Chị nhìn mình vô cùng tình cảm và triều mến, chị muốn nói gì đó nhưng chị không nói được mà vừa cười mỉm vừa khóc rất đau đớn, mình có thể cảm nhận được sự kìm nén trong nụ cười và những giọt nước mắt đầy uất ức kia.

Mình không biết mọi người thế nào chứ đối với riêng mình, khi mình thấy chị khóc mình đau lắm, đau mình chịu được nhưng đau mà không nói được càng đau hơn cái nổi đau thể xác mà mình đang chịu. Mắt mình rưng rưng như muốn khóc, mình cũng không biết tại sao lại như vậy vì bản thân mình từ nhỏ đến giờ lì không cần nói, ăn đòn không khóc, té rách cả đầu máu chảy như mưa cũng không khóc. Lần gần nhất mình khóc là người thân mình mất năm lớp 7 tức là 8 năm rồi mình chưa khóc. Lúc đó mình sợ, mình sợ người con gái mình yêu lúc mình bất tỉnh có bị ai làm nhục không, có bị thương gì không. Minh không muốn chị thấy mình khóc, do vậy mình quay đầu đi để tránh né nhưng dường như sự nhạy cảm của phụ nữ và anh mắt biết nói của mình đã báo cho chị biết. Chị xoay lại phía sau thì thấy anh Vũ ngủ rồi mới dám ngồi dậy đưa đôi tay của chị lên lau nước mắt cho mình, cái hành động mà mình vẫn hay làm cho chị, hôm nay có chị là có cơ hội làm lại cho mình. Chị cúi đầu xuống hồn lên mắt mình rồi khẻ nói.
– Đừng khóc vì em, em không xứng đâu, em nợ anh nhiều lắm nhưng giờ anh phải nghỉ đi, anh phải tin em. Mọi việc vẫn ổn anh yên tâm đi nghỉ đi.
Chị ngồi xuống đưa tay ra ôm miệng lại mà khóc nức nở. Còn mình thì cố nhắm mắt để không phải thấy cảnh tượng này nữa, rồi cứ thế mình chìm vào giấc ngủ lúc nào mà không hay.
Mình ngủ một mạch đến tận 10h sáng hôm sau mới dậy, lần này thì mình dậy khỏe hơn và cơn đau cũng bớt đi nhiều rồi. Nhìn qua thì thấy chị đang ngồi kế bên nhìn mình, thấy mình tỉnh dậy chi ngồi dậy rồi nói.
– Anh dậy rồi hả ? nằm im đó đi đừng có động nữa.
– Không sao anh cũng bớt đau rồi.
– Đừng có nói mà, không đau hả ?
– Bớt đau rồi, nói nhỏ nhỏ thế này cũng được. Anh Vũ đi đâu rồi ?
– Anh Vũ về nhà tắm rồi đi mua đồ ăn rồi. Anh yên tâm đi, chuyện vẫn chưa lộ, em chỉ nói là anh vô tình thấy em rồi đứng ra can nên bị đánh, còn mẹ anh vẫn chưa biết, em với anh Vũ đang lo cái chuyện này đây, mẹ anh mà biết là chết.
– Không sao cái đó để anh nói mẹ là được. Mà em có bị sao không, bọn kia có làm gì em không ? nói thật em cho anh đi.
– Em không sao, nó đánh anh như vậy xong bò đi, còn em bị nhẹ ở chổ trán. Anh mới nặng kìa.
– Mà hình như anh thành thầy chùa rồi đúng không ?
– Cạo mất rồi.
– Haha thầy chùa rồi, xấu vậy em có yêu anh không ?
– Anh còn cười được hả ? Bác sĩ bảo người anh không còn gì để nát nữa, khâu cả mấy chục mũi trên người kìa. Nhưng cũng may là toàn ngoại thương thôi, không có bị gì bên trong. Anh mà có chuyện gì là em sống không nỗi đâu.
– Em không sao là tốt rồi, anh làm gì mà dây oxi gì quá trời vậy nè, anh rút ra nhá.
– Anh đừng có khùng nha, nằm yên đó đi. Mà anh nè ?
– Hả ?
– Em xin lỗi anh, đáng lí ra chuyện này em không nên gọi anh đến để anh bị thế này. Cái gì em cũng có thể nhận được với anh nhưng chuyện vu oan cho em ngoại tình em không bao giờ thừa nhận.
– Anh tin em mà, với cả nếu có chuyện đó xảy ra thì anh vẫn phải ở bên cạnh em lúc đó, em mà có chuyện gì anh mới là người ân hận đó. Thà anh nằm viện thế này chứ không muốn em bị làm nhục ở chổ đông người đó.
– Quá đáng lắm, thà em bị một nửa anh bị một nữa, em cũng bất tỉnh như anh để em không phải một mình đối mặt với sự thật tàn khốc như thế này. Cái cảm giác mình lành lặn còn người mình yêu thương sống chết ra sao không biết đau gấp nhiều lần, khóc từ đầu bệnh viện đến cuối bệnh viên có ai biết đâu, những lúc như thế em lại nhớ anh, cần anh bên cạnh nhưng mà chính bản thân em hại anh thê thảm như vậy thì càng đau hơn.
– Thôi đừng có khóc nữa, anh Vũ vào lại thấy giờ. Chuyện qua rồi, anh cũng trách em đâu. Sợ anh tàn phế này rồi em bỏ anh thôi.
– Bỏ cái đầu anh đó, hôm qua gì lẽo đẽo theo anh không rời luôn, em nói chuyện này anh đừng mắng hay giận em nhé.
– Chuyện gì vậy.
– Từ trưa hôm qua đến giờ em chưa ăn.
– Cái gì ? em nói thật à, tại sao lại như thế ?
– Em lo cho anh, em ăn không vào được, em cũng cũng không muốn ăn, chỉ muốn ngồi thế này nhìn anh thôi.
– Đi ăn đi, mau mau.
– Chưa muốn ăn mà.
– Giờ không nghe lời đúng không.
Mình đưa trái tức là tay mình ít bị thương nhất lên dậy truyền đạm tính giật nó ra. Chị thấy vậy hoảng hốt nói.
– Đừng đừng, để tí anh Vũ vào rồi ăn luôn, đừng mà anh.
– Anh nằm đây là vì em, em còn khỏe còn tỉnh táo phải biết lo cho thân mình chứ. Tại sao từ trưa hôm qua đến giờ mà không ăn, thảo nào thấy người em hốc hác quá.
– Em biết rồi, em xin lỗi mà đừng có giận em.
– Khóc gì mà 2 con mắt to bằng cái mũi em rồi đó, xấu mất hình tượng mỹ nữ của em rồi đó.
– Em không cần cái đó nữa, em tính luôn rồi em nghỉ làm ở đó không muốn tiếp tục làm việc với những con người như thế nữa.
– Nè. Cấm tuyệt đối nghe chưa, công việc là công việc cái đó là chuyện riêng, nghỉ sao được, em còn phải lo cho cu Lin nữa. Nếu là hiểu nhầm thì sẽ có cách thôi.
– Nhưng em không muốn, một lũ khốn nạn kể cả sếp của em, anh có tội gì mà bọn họ đánh anh như vậy chứ. Em có nói với con Trâm rồi, anh khỏe sẽ giúp anh kiện bà kia.
– Thôi bỏ đi, anh cũng không nguy hiểm lắm là tốt rồi, gia đình anh cũng ngại dính vào CA lắm.
– Hèn gì hôm qua anh Vũ nói chạy đi bồi thương quán kia để người ta không báo CA. Còn anh đó, sống hiền quá người ta ăn hiếp.
– Không phải là hiền mà là cái gì bỏ qua được thì bỏ qua, anh không muốn rắc rối.
– Nghĩ lại thấy anh ngốc quá, tại sao lại đỡ cho em, mốt không có được làm người hùng kiểu vậy nghe chưa. Đối với em 1 lần như vậy là quá đủ rồi.
– Có lần sau nếu không còn cách nào anh cũng phải làm vậy thôi.
– Bó tay anh luôn. Cái quân khốn nạn mất hết nhân tính đánh thì đánh vừa vừa thôi đến cái ngon tay anh nó đánh dập bong luôn cả móng tay anh coi có được không.
– Trinh em lại đây anh nói cái này.
Chị kéo ghế lại ngồi gần mình.
– Đưa sát mặt vào đây.
Chị loại ngoan ngoãn đưa xác mặt vào. Mình nhanh chóng hôn một cái thật sâu vào má chị rồi nói.
– Anh không đánh răng được nên chỉ dám hôn vậy thôi. Bất tỉnh mà cũng nhớ em gần chết.
– Ý, anh hôn vậy người ta thấy thì sao.
– Vợ anh, anh hôn ai thấy kệ người ta.
– Hôm nay bạo dữ.
Nói xong chị đưa miệng vào hôn môi mình một cái thật sâu rồi nói
– Anh nằm đây anh gọi bác sĩ đến kiểm tra cho anh.
– Trưa nay em về nhà nghỉ đi, cả ngày hôm qua lo cho anh rồi đêm ở đây ngủ không thoải mái.
– Không được, em phải ở đây với anh.
– Không được cái gì, về nhà ngủ đi, em mà ở đây hoài anh Vũ nghi đó.
– Đi mà, cho em ở lại đây đi.
Mình trợn mắt lên nhìn chị, thấy vậy chị xị mặt xuống rồi nói.
– Em vậy biết rồi nhưng mà chiều và đêm nay cho em ở đây đó nhé, anh Vũ không cấm rồi anh lấy quyền gì mà cấm.
– Cứ ngủ đi chiều qua đây với anh.
– Dạ. Vậy em đi gọi bác sĩ đây.
Vậy là trưa hôm đó mình tiếp tục uống thuốc, còn chị đã chịu ăn cùng anh Vũ. Do chiều anh Vũ có hẹn với chủ quán café nơi mình bị đánh nói chuyện nên chị Trinh nhờ chị Trâm qua coi hình hộ.
Đang nằm ngủ mê man và tỉnh dậy như một giấc ngủ tự nhiên vì thuốc mình uống đã không còn giảm đau nữa nên mình cũng thấy khỏe. Mở mắt dậy thì thấy chị Trâm ngồi đó bấm điện thoại.
– Chào chị Trâm.
– Ủa em dậy rồi hả ?
Chị Trâm vừa cười tươi về nói với mình.
– Sao em không ngủ tí nữa cho khỏe ?
– Dạ tự nó dậy chứ em đâu có muốn ngủ nữa đâu.
– Vậy chị nói chuyện với em ha.
– Dạ, muốn nói chuyện với chị lâu rồi hôm nay mới có dịp.
– Thấy trong người còn đau hay không khỏe chổ nào không.
– Em thấy động mới đau thôi chứ năm im như vậy không sao.
– Vậy tốt rồi…Tội nghiệp con Trinh lắm em à, hôm qua giờ khóc lên khóc xuống như ngất vậy đó. Trưa không ăn, tối cũng không ăn chị khuyên nó đủ điều nó cũng không nghe. Trinh chị biết lúc kia nó không bao giờ như vậy, mạnh mẽ và quyết đoán có thừa, tư nhiên thấy nó yếu đuối như vậy thương ghê. Để chị kể cho em nghe về Trinh nhé. Cấp 3 học chung với chị, không có thằng nào dám hó hé đâu, mặc dù trai thích nó sếp hàng dài, viết thư hay gì nó không nhận, có thằng tán không được lấy bút xóa đổ lên tóc nó nhưng nó lì lắm không có sợ. Lên Đại học thì 2 đứa không chung trường nhưng chung trọ, 4 năm nó học ở đó đều hoa khôi hết 4 năm. Trai theo không đếm hết, có thằng còn chờ trước trọ cả đêm chỉ để nói chuyện Trinh nó cũng không thèm, tự nhiên qua năm 2 nó lại quen anh ấy, tức là chồng nó đó. Nhưng chị cảm nhận Trinh nó vẫn chưa biết yêu đâu, chị thấy nó thương, cảm kích hơn là yêu. Một phần vì gia đình chồng nó cũng có địa vị nên được lòng bố mẹ Trinh, thế là ép lấy nhau. Kể ra cũng tội ông chồng, lấy con Trinh về nó cũng vậy à, kiểu con Trinh nó không hay sống không có tình cảm, nên càng lúc chồng nó càng chán rồi ra ngoài bậy bạ, nó cũng chịu đựng cố gắng làm cho tốt phận vợ, sinh con nhưng gia đình kia làm sao mà chấp nhận được nên mới đỗ vỡ. Chơi với nó từ bé nhưng đây là lần đầu tiên chị được thấy nó khóc vì một người đàn ông nó thương yêu như vậy đó, cũng mãnh mai yêu đuối như bao cố gái khác thôi chứ manh mẽ gì đâu. Vậy là con bạn mình biết yêu thật sự rồi đó. Chị nói ra em đừng giận chị nhé. Lúc mới thấy em, chị nghĩ em công tử ngoài cái mác đẹp trai ra thì không có gì để đáng tin và yêu cả, nhưng sự việc ngày hôm qua đã làm thay đổi suy nghĩ của chị về em rồi đó, chị tin em đủ sức và manh mẽ để yêu con Trinh. Em đàn ông lắm, không phải ai vào hoàn cảnh như em nhất là sau khi nghe tin bạn gái mình ngoại tình mà còn đủ tỉnh táo để chịu trận đâu. Chị phục em thật đó.
Nghe xong mà thấy cuộc sống quanh chị cũng dữ dội quá, hoa khôi tận 4 năm thì kinh khủng rồi. Nhưng đâu đó trong thâm tâm mình lại thấy tội cho chồng chị, lấy một người vợ mà người ta không thương mình thì sinh đốn cũng đúng thôi, nhưng dù gì những hành động của gia đình anh ấy và chính bản thân anh ấy đối xư với chị như vậy mình không thể nào chấp nhận được. Mình suy nghĩ xong lại cười nhẹ rồi nói với chị Trâm.
– Ai trong hoàn cảnh như em cũng làm vậy thôi. Nhưng mà sao chị Trinh chảnh như vậy chứ.
– Đúng rồi đó, bà đó chảnh dễ sợ, nhiều anh hiền lành đẹp trai theo ghê lắm mà không thích là không thích. Nghĩ lại thấy tội cho chị, giờ vẫn ế.
– Thôi đi chị cũng kén chứ ế đâu.
– Ế thật đó cưng. Mà chị hỏi chuyện này em trả lời giúp chị nhé.
– Trinh có thai em tính sao ?
– Ớ, sao chị lại hỏi câu đó.
Mình chợt giật mình vì câu hỏi đó, một câu hỏi quá ranh ma hám ý mà mục đích của câu hỏi này có khi lại là chuyện khác.
– Có với ai chứ ?
– Ớ không với em chả nhẻ với ông nào à.
– Của em thì em nhận chứ sao ?
– Có dám từ bỏ việc học đê ở bên lo chăm sóc cho con và con Trinh không ?
– Nếu buộc phải nghỉ học em phải nghỉ, thậm chí là đi làm để nuôi con. Nhưng chị hỏi vậy là có ý gì.
– Thôi không có gì. Không được thì bỏ đừng có theo khổ cả gia đình, Trinh nó còn cu Lin nữa.
Chị vừa nói vừa cười rồi lại nói.
– Có gì em cứ nói với chị Trinh đi.
Thật sự lúc đó mình vừa vui vừa lo. Lo vì nếu vậy việc học mình phải bỏ lại rồi, còn vui vì mình sắp được làm bố rồi….

Làm người đàn ông của chị một lần em nhé
3.4 (2259) votes

381 Comments

  1. minhquyet says:

    Hóng chap mới quá

  2. Anh hoài says:

    Mặc dù đây là thể loại. Truyện 18+ nhưng mình chưa có câu chuyện nào mà hay như truyện này. Nó hay hơn cả truyện tiểu thuyết nữa. Xem mà cứ khóc. ???????????? không bik khi nào thì kết thúc ..hóng truyện này quá

  3. khanhtran says:

    hay quá.khi nào ra tập tiếp theo nhỉ. nhiều khi cs ko phải do mình quyết định dk nó ……. biết nói sao nhỉ. tập này bạn viết hay quá. đọc mình muốn khóc luôn. thương cho 2 con người

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn