Làm người đàn ông của chị một lần em nhé

Làm người đàn ông của chị một lần em nhé Full – Chap 23

Ngay lúc đó mình cảm thấy có gì đó không đúng rồi, mình buông chị ra. Vội vàng đứng dậy quay mặt để lấy lại bình tĩnh rồi nói, ngay lúc đó chị cũng cất giọng lên.
– Anh xin lỗi.
– Em xin lỗi.
Cả mình và chị đều đồng thanh một lần. Mình biết mình đang làm gì, đáng lí ra mình không nền làm việc đó ở đây. Mình im lặng một tí rồi lại nói.
– Anh không nên làm chuyện đó ở đây. Anh xin lỗi.
– Em không quen làm chuyện đó ở chổ lạ. Em xin lỗi.
– Xin lỗi gì chứ. Thời gian với em không có mà anh còn nghĩ đến cái chuyện kia. Thôi mình đừng nói chuyện này nữa, em đói bụng chưa mình đi ăn nhé.
Chị im im lại một lát rồi hỏi lại mình.
– Anh buồn hả ?
Thấy chị nhìn nhìn mình kiểu tập trung mình cũng muốn trêu chị tí thế là mình trêu thật.
– Buồn chứ, nhưng mà em không thích thì thôi.
– Thôi mà, đừng có giận, hôm nay lại làm bộ trẻ con hả con người kia.
– Hôm nay anh vì em mà làm nhiều cái thế này thế mà em còn lạnh nhạt với anh như thế.
– Lại đây với em.
Chị cầm tay mình rồi nhẹ nhàng kéo mình lại phía chị. Mình cũng ngồi bên cạnh xem chị làm gì. Thì bất ngờ chị hôn mình một cái rồi đưa tay xuống nút áo sơ mi của chị, mình giật mình khi thấy chị nhẹ nhàng gỡ từng nút áo rồi cơi hẳn cái áo sơ mi của chị ra, để lộ bộ ngực căng tròn trong bra và một làn da trắng mịn như em bé. Chị nhìn mình cười cười rồi nói.
– Đừng có giận em nữa.
Thật sự lúc đó mình á khẩu luôn. Đang đứng hình thì chị trườn qua ôm mình làm mình giật mình. Mình đứng dậy, vừa cười vừa xoa xoa cái trán rồi nói.
– Trinh ơi là Trinh sao em ngốc vậy hả ? Anh đâu phải người như vậy đâu, anh đùa em thôi chứ giận hờn gì. Em làm cái kia thật sự anh bó tay…
Vừa nói mình vừa chỉ chỉ vào chị. Tự nhiên lúc đó chị đỏ hết cả mặt lên, cảm nhận được điều đó mình nhanh chóng chạy lại cài lại hết nút áo cho chị. Chị ú ớ một lúc cho hết ngại rồi ngước lên nói với mình.
– Em yêu anh sợ anh buồn, anh đừng có nghĩ em bậy bạ đó nghe.
Mình cười rồi vừa đưa tay nhéo 2 cái má hồng hào kia của chị nói.
– Em có biết em thế này em đẹp lắm không, nhìn vậy sao anh đành đây. Anh hôn thôi được không.
Không làm mình đợi lâu, chị nhẹ nhàng hôn nhau. Cả hai nhẹ nhàng nhất có thể, mình đưa tay duỗi thẳng chân chị ra rồi với tay lấy chiếc gối, nhẹ nhàng dìu chị nằm xuống. Mình sợ đè lên người chị làm chị khó chịu nên hờ chống hai tay bên hông chị để hôn. Chị cũng rất tinh ý biết được, liền đưa đôi bàn tay mềm mại của chị vòng qua eo mình rồi vuốt vuốt lưng mình trước khi kéo mình nằm xuống người chị. Cũng không có gì đi xa hơn ngoài hôn nhau. Mình và chị hôn rất lâu, chỉ biết dứt nhau ra cả hai nằm thở. Chị nhìn mình, mình nhìn chị mà chả nói câu nào. Chị dùng bàn tay mềm mại của chị xờ xờ lên mắt mình rồi vuốt vuốt cái miệng mình rồi tủm tỉm cười nhìn dỡ lắm , mà mấy cái hành động này chỉ có người nào đang yêu bạn mới làm thôi. Thấy vậy mình cũng cười mỉm với chị. Bất ngờ chị vẹo mình cái làm mình giật mình.
– Mắt bồ câu, miệng trai tim, cười mỉm… Nói với em mau là bao nhiêu cô chết rồi.
– Hớ, em nói gì đó. Làm như anh chuyên gia đinh cua gái không bằng.
– Chứ gì nữa, bé mà mẹ anh nói hồi còn đi học ngày nào cũng đi chung với anh là ai.
– Bạn anh chứ ai.
– Bạn gì ngày nào cũng đi học cùng là sao.
– Bạn thân thôi.
Chị nhìn mình với ánh mắt nghi ngờ rồi lại quay đi để né tránh, và mình cũng đủ nhạy để biết chị đang ghen, hớ hớ chị ghen lần đầu thấy luôn. Nghĩ bụng con người lạnh lùng này ghen cũng dễ thương thật. Mình chạy đến trước mặt nhìn chị rồi nói.
– Em ghen hả.
– Ai thèm ghen, em già rồi ghen với gái trẻ làm gì.
– Thôi người ta có chồng và một đứa con rồi, em ghen làm gì tội người ta quá.
– Ủa vậy hả ?
Mặt chị lộ rõ sự tươi tỉnh trở lại.
– Chứ sao, trước giờ em là người đầu tiên anh muốn nghiêm túc.
– Đó thấy chưa, lộ rồi kìa. Vậy trước giờ anh toàn chơi con người ta qua đường thôi chứ đâu có nghiêm túc như em.
– Trời, anh sợ em luôn rồi, cái gì cũng nói được.
– Hihi. Em đùa anh thôi chứ lý lịch anh em lấy hết thông tin từ cô rồi.
Chị vừa nói vừa đi quanh phòng mình nhìn tới nhìn lui, nhìn xuôi nhìn dọc như kiểu trẻ con thấy lạ vậy. Bất ngờ chị chích chích ngon tay và phím piano ộp ộp làm mình giật mình
– Anh chơi cái này hay quá, theo em biết thì tập cái này khó lắm á nha. Anh tập được mấy năm rồi ?
– Trước anh tập hơn 1 năm rồi bỏ vì anh không thích món này.
– Piano mà không thích chứ anh thích cái gì. Em từ nhỏ thích piano lắm nhưng làm gì có thời gian học, thấy người ta chơi là nhìn tít mắt. Khi nào anh dạy cho em đây.
– Anh chỉ biết chơi thôi chứ chưa chơi giỏi đâu, nhưng mà em thích thì đợi em làm dâu về phòng này rồi ngày nào anh cũng dạy cho em.
– Cái này khó lắm đấy. Mà anh con trai sao mà phòng như con con gái vậy.
– Hử ? phòng con gái là sao, phòng anh mà sao em nói phòng con gái.
– Không phải ý em là gọn gàng sạch sẽ lại còn thơm nữa, kiểu này sạch hơn phòng em rồi.
– Anh ở ngăn nắp quen rồi, với lại thời gian anh rảnh dọn phòng hòa à. Đi học thì có mẹ dọn giúp.
– Con trai gì mà kỹ tính quá vậy, mốt em ở với anh ở bẩn chắc anh đá em ra ngoài đường.
– Em lúc nào chả thơm, đi làm cả ngày mà lúc nãy anh hít thơm quá trời hì hì.
– Xùy…Mà anh này, em thấy hình như phòng anh có guitar nữa thì phải.
– Đâu có, cái kia là bao đàn thôi. Cái anh hay chơi anh đi học cầm theo rồi. Em chơi guitar được hả ?
– Em không biết chơi nhưng mà em thích. Anh nói vậy là anh biết chơi guitar luôn hả ? trời ơi sao cái gì anh cũng biết hết thế. Anh còn biết cái gì nữa nói em nghe hết đi.
Chị tỏ vẻ khoái chí vừa nói vừa ngồi lại gần mình. Thấy hôm nay chị vui mình cũng vui theo nên nghĩ cách chiều chị.
– Em thích nghe guitar không ?
– Thích thích. Vừa đánh vừa hát nữa.
– Sao em tham quá vậy.
– Trời đâu cấm đâu, mà lâu lâu mới có dịp thế này mà.
– Nhưng mà anh hát không hay đâu.
– Em không cần anh hát hay, anh hát em nghe là được rồi. Nhưng mà có đàn đâu mà chơi.
– Em đợi anh tí.
Nói xong mình chạy vù xuống nhà dưới cầm cay đàn đời đầu mà mình dùng lên. Thằng này bị đứt dây rồi, mình tính cầm lên thay dây vì mình con dây. Không biết sao hôm đó may mắn thế không biết, lại còn lì nữa chứ. Bình thường nếu mà có chơi mình cũng một mình tự đàn tự hát thôi, chứ thật sự trước giờ mình hát không hay, do vừa chơi vừa hát nên dần dần cũng luyện được giọng.
Cầm đàn lên phòng thay dây lại chị cứ nhìn mình chăm chú. Vì cái công đoạn thay dây này hơi lâu tí lại còn lau cho sạch nữa nên càng lâu hơn. Mình thử dây ok hết rồi mới bắt đầu. Lúc đó không biết sao tự nhiên mình hồi hộp lắm, dù đây là lần thứ một trắm mấy mình chơi rồi chứ không phải lần đầu nữa. Hít một hơi thật sâu suy nghĩ chơi vài gì rồi nói với chị.
– Và tôi cũng yêu em nhé.
– Dạ.
Cứ thế mình phiêu, chị thì chống cằm ngồi chắm chú nhìn mình làm mình phải bật cười với chị, chỉ biết cười mỉm chứ không dám cười lớn vì đang hát mà. Lúc hát xong chẳng biết nói gì với chị, nhìn nhìn chị rồi nói.
– Anh hát…như vậy được không.
– Chết…chết thật rồi á. Lúc anh đánh đàn mà cười em chịu không nổi, nãy giờ ngồi nhìn anh thôi chứ nghe gì được đâu.
Lần đâu tiên mình nghe chị nói kiểu đó, kiểu mà rất “trẻ trâu” như vậy. Bất chợt trong mình cảm nhận thật sự cô nàng này trong chuyện tình cảm cứ khù khờ thế nào ấy, và cái suy nghĩ ấy của mình hoàn toàn đúng cho đến bây giờ. Bây giờ chị cũng vậy đôi lúc rất khờ và ngốc trong chuyện tình cảm. Mình thừa nhận trong công việc, chị rất bản lĩnh, giỏi nhưng bản thân chị chưa nhận được tình cảm sự yêu thương bộc phát tự nhiên trong người chị nên chuyện đó cũng không có gì là lạ.
Lúc đó 2 con mắt chị vừa to vừa tròn nhìn mình trơ trơ ra làm mình ngại nên bỏ đàn ra cố tình hỏi chị.
– Đàn cũng chơi rồi, hát anh cũng hát rồi. Em muốn gì nữa, chỉ cần em thích anh làm mọi thứ vì em.
– Em muốn cái này em làm được không ?
– Cái gì ?
Chị úp mặt vào ngực mình, vùi đầu vào ngực mình rồi cứ thế ngã người vào lòng mình rồi nói.
– Em muốn ôm anh thế này mãi mãi anh có giúp em làm điều đó không.
Nói thật lúc đó mình chỉ biết im lặng thôi. Phụ nữ ai cũng vậy, dù có mạnh mẽ đến đâu lúc người ta đang hạnh phúc, yêu đương thì cảm xúc người ta mãnh liệt lắm.
Mình nhẹ nhàng vòng tay qua cái eo con kiến kia của chị rồi ôm chị vào lòng từ từ hít mùi hương nhẹ nhàng từ mái tóc của chị. Khoảng cách tuổi tác của mình và chị không còn nữa, chị như một cô bé đang nằm gọn trong lòng mặc cho mình hôn hít và vuốt tóc chị. Nằm trong lòng mình một lúc lâu chị thủ thi với mình.
– Anh nè.
– Hả ?
– Anh biết con Trâm bạn em nó nói sao không ?
– Nói sao ?
– Nó nói là quen anh thì quen cho vui thì được, chứ yêu lâu dài và nghiêm túc thì khó.
– Lí do ?
– Trai đẹp lại công tử như anh kham về thì em khổ thôi.
– Thế em nghĩ sao ?
– Em thừa nhận là em anh( lúc chị nói câu này mình cười như điên ) .Em từng nghĩ anh như thế không biết tính tình anh có trẻ con rồi nông nổi không nữa. Lần đâu thấy anh em thích anh thật, nhưng đâu đó trong em hình ảnh anh là một cậu công tử ăn chơi, lại có chút gì đó rất phong trần nên em rất ngại tiếp xúc với anh. Em sợ quen anh, anh chê em già, còn nếu quen được thì định kiến xã hội với em càng lớn hơn nữa. Nhưng rồi cho đến bây giờ những cái suy nghĩ kia không còn nữa rồi. Anh không phải kiểu đàn ông dẽo miệng, dùng lời ong mật, nhưng những lời anh nói làm em rất thích nghe. Rồi đến cách anh sống rất chậm và có gì đó rất yên bình khi bên anh. Em sướng thì sướng thật nhưng em già hơn anh nhiều lắm, anh còn trẻ sau này ra đường gái nó bu lúc đó em già xấu rồi còn con cái nữa sao mà giữ anh mãi được. Thôi bản thân em tham lam thì chịu thôi, giờ bảo em tách anh ra em làm không được.
Nghe những lời tâm tư trong lòng chị bấy lâu nay làm mình suy nghĩ rất nhiều.
– Trinh nè.
– Dạ.
– Anh là người đàn ông thứ mấy của em
– Anh nói gì kì za ?
– Thì cứ trả lời anh đi.
– Người con trai thứ 2 em thương, người đầu tiên em yêu.
– Vậy được rồi, hôm nay em mít ướt lắm, lần đầu tiên anh thấy em khóc nhiều như hôm nay đó. Anh hỏi thật em đừng giận hay nghĩ bậy nhé, em lớn hơn anh nhiều lúc anh gọi em, em cứ dạ với vâng anh ngại làm sao á.
– Hử ? có gì đâu mà ngại, em quen vậy rồi đã xưng anh – em thì phải là phận dưới phải dạ vâng thôi.
– Có phải gia đình em gia giáo dữ lắm đúng không ?
– Anh nói cũng đúng rồi đó. Mẹ em là người Tuyên Quang ( hèn gì chị đẹp gái thế thì ra mẹ là người xứ “đẹp” ), bố em là người gốc Đà Lạt gia đình bố là cán bộ lâu đời còn mẹ em thì về Đà Lạt làm giảng viên luôn nên từ đời mẹ em đến em là gia giáo như nhau hết.
– Thì ra là thế. Vậy sau này anh với em càng khó rồi, bố em vậy khó mà chấp nhận. Nhưng anh cố gắng, anh làm tất cả để giữ em lại bên cạnh anh. Để làm điều này cả em và anh phải cố gắng.
Mình cầm tay chị lên, hôn nhẹ nhàng lên bàn tay mềm mại của chị rồi nói.
– Em yên tâm, em không phải là người giữ anh đâu, anh mới là người giữ em. Còn giờ thì dậy nào.
Nhị cắn vào ngực mình một cái rồi mới chịu ngồi dậy. Chị bĩu môi rồi nói.
– Thiệt chứ hôm nay anh làm cho em nhiều quá, lại có quà ý nghĩa cho em mà em không có gì cho anh hết, thấy khó chịu quá. Anh thích gì em mua tặng anh, anh đừng ngại mà.
– Anh không thích gì hết, thích em thôi em tặng anh được không.
– Của anh rồi chứ của ai.
– Anh nào mới được.
– Anh này nè.
Chị vừa nói vừa vẹo mình, mà cái trò vẹo này đặc sản của chị rồi . Bất ngờ chị cười một cái rồi nói.
– À em có cái này cho anh nè.
Chị lấy trong ví chị ra một cái túi nhỏ nhỏ gì đó rất đẹp, có chữ tàu hay gì đó rất lạ. Chị cầm lên rồi nói.
– Cho anh đó, nhớ là luôn mang theo bên mình nhé.
– Bùa ngãi gì đây, cầm theo rồi ám luôn anh chứ gì.
– Anh nghĩ sao cũng được, nhưng đây là bùa bình an. Lúc em đi du lịch bên Thái Lan có vào chùa lớn nhất bên đó, sự thầy có cho em cái bùa bình an này, cái này quý lắm đó nhé, để cầu bình an, sức khỏe và may mắn cho chồng, người yêu. Lúc về VN thì mang vào chùa giữ ở đó, cứ rằm là lên chùa cầu an đọc kinh. Đúng 3 năm con lấy về. Công đức ở hết trong đó đó, cái này là lúc em còn chưa lấy chồng kìa, nhưng càng sống với anh ấy em không có tình cảm, không yêu thương gì nên em cũng không muốn trao cái này cho người ấy nữa, cuối cùng em để tận trên đó 5-6 năm rồi, tết vừa rồi em mới cầm về đây. Quyết rồi giờ về cho anh hihi. Mà cái này em mang theo bên người cho tốt, trị được bùa ngãi tốt lắm, cho nên anh có dụ con gái người ta rồi bỏ cũng không sợ đâu.
– Có vụ này luôn hả. Vậy anh mang cái này theo là không thoát khỏi em đúng không.
– Chắc là vậy hihi.
– Mà Trình nè, cái hình trong thẻ nhân viên của em đẹp quá, em còn hình này không cho anh đi, nay anh chỉ xin em một cái này thôi.
– Cái này lúc đó em chục có một tấm làm thẻ thôi chứ có làm nhiều đâu. Đây nếu anh thích em đưa luôn cả thẻ nhân viên cho anh luôn, mai em bảo con bé làm thẻ mới cho em.
Chị nói là làm, đưa thẻ qua cho mình. Công nhận chị chụp ảnh thẻ xinh quá, mà mình chỉ đùa thôi vậy mà chị lây luôn cả cái thẻ trưởng phòng kinh doanh đưa luôn cho mình, trưởng phòng này kì quá . Sau đó mình và chị đi ăn nhẹ ban đêm rồi ai về nhà nấy, chị có bóng gió chuyện đêm đó qua ở lại với chị nhưng vì nhà còn có cô giúp viêc mình là mới quen nên ngại quá, đành chia tay chị. Lúc đi ăn chị cứ nhìn cái vòng đeo chân tỏ vẻ thích thú lắm, và cho tới bây giờ chị vẫn con đeo nó.
Chả hiểu sao đêm đó về nhà ngủ mưa rất to phải nói là cực to luôn. Sáng hôm sau tỉnh dậy trời rất âm u, mưa cũng tạnh rồi. Mình đi quanh nhà một vòng xem đêm qua mưa có bị gì không, thấy quanh nhà cũng bình thường nhưng không biết sao trong lòng mình nóng lắm như có chuyện gì vậy. Lấy máy gọi cho mẹ hỏi thăm tình hình, rồi gọi ông anh cũng không có gì. Gọi xong mình thì máy mình có tin nhắn, cầm lên đọc thì là tin nhắn của chị với dòng chữ “Em gọi cho anh máy bận. Anh đến café xxx nhanh nhé, có chuyện lớn rồi”. Đọc xong tin nhắn mình xong mình mặt vội quần áo rồi đi. Lúc chạy xe trên đường bất chợt có mưa theo quán tính mình ghé vào lề để mặc áo mưa, nhưng mình nóng ruột đến độ kéo ga chạy vọt trong mưa. Đến nơi mình cũng không để xe vào gọn gàng như mọi khi mà vứt đó cho bảo vệ, chạy tọt vào trong tìm chị. Thật sự là linh tính của mình rất đúng, đang có lời qua tiếng lại mà người to tiếng nhất là một người phụ nữ cũng đứng tuổi, miệng chị ta thì cứ “mày đừng chối, mày còn chối hả” liên tục, phía trước chị ta là 4 người phụ nữ trẻ hơn chị ta nhưng ăn mặc rất chợ búa và tay liên tục kéo kéo chị, còn phía sau cùng là một nhóm thanh niên cao to, toàn jacket camo ông nào ông nấy to và cơ bắp cuồn cuộn. Biết chuyện chẳng lành mình móc số điện thoại ra đang xem thử điện cho ai thì cái ly trên bàn vỡ “oang” một tiếng làm mình không có thời gian gọi nữa. Mình lao vào ngay đó rồi nhìn chị nói.
– Có chuyện gì vậy chị ( mình xưng “chị” vì chổ đông người )
– Chị đâu biết gì đâu mấy người kia nói chị ngoại tình gì giờ đòi đánh chị.
Chị nói xong nếp vào sau lưng mình tỏ vẻ rất sợ. Lúc này mình cố gắng bình tỉnh lại rồi nói.
– Chị ơi, chị con có làm gì thì cô và chị con với anh đây từ từ nói chuyện được không ạ.
Nghe câu nói của mình chị ta lườm lườm, tỏ vẻ mặt giận dữ hơn.
– Mày là em nó hả ? Không phải việc của mày trách ra cho tao giải quyết không tao đánh cả 2 chị em mày. Mày hỏi lại chị mày xem, biết chồng tao có gia đình có con rồi mà vẫn ngủ với chồng tao, mày thấy vậy có được không hả ?
Dù trước đó mình có nghe chị nói ngoại tình gì nhưng khí chính tai người phụ nữ kia nói mình sốc thật sự rất sốc, nhưng may sao cái lí trí và sợ tỉnh táo bấy lâu nay trong mình nó lại thắng chỉ trong tích tắc mình quay lại nhìn chị, mắt chị rưng rưng nhìn mình tỏ vẻ vô tội, mình nhanh chóng cầm lấy bàn tay chị rồi nắm thật chặt cho chị yên tâm. Mặc dù lúc đó mình rối lắm, sốc lắm, nhưng cái quan trọng là phải bảo vệ chị, do dù chị thật sự là người như vậy mình vẫn phải bảo vệ chị. Bất ngờ 4 con mụ phía sau lao lên kéo tay chị ra, kéo rất mạnh làm chị lao ra phía trước, mình lao ra chắn cho chị, mình chỉ chắn thôi chứ không dám động vào, thứ 1 là vì người ta là phụ nữ thứ 2 là mình biết phận mình một mình. Còn đang suy nghĩ thì một cú đấm như trời giáng vào ngay bung làm mình lùi lại sau ôm bụng vì khó thở, nhìn xung quanh thì mình và chị đang ở thế bí. Không biết hôm đó xui lắm hay sao mà chị ngồi bàn ngay trong góc như thế không tài nào chạy ra được và cái ý định câu giờ để mình gọi người tới cứu không được nữa, thế là mình “lần này chắc mềm mình rồi chứ không chơi”. Một con mụ vừa béo vừa đen nắm tóc chị làm chị “á” lên một tiếng làm mình sốt ruột. Không cần biết đau hay giờ mình vùng dậy chạy thẳng đến tông vào mấy người phụ nữ như những con thú điên loạn kia ra vì mình biết nếu mình không đổ máu thì ngày mai thôi hình ảnh chị bị đánh đập thậm chí lột quần áo lên mạng xã hội ngay thôi.
Mình tông vào khá bất ngờ làm họ lùi ra, nhanh chóng mình chèn ngang vào khoảng trống giưa chị và họ. Mình vừa lùi vừa đẩy chị vào góc thì thằng mắt lé cao to nhất trong đám nó hình chị vợ kia rồi hỏi.
– Giờ sao đây chị ?
– Nó cản thì đánh luôn cả hay, còn mấy bà lôi con nhỏ kia ra.
Lúc này anh chồng bà ta chỉ biết lên tiếng nói.
– Không phải không phải, em lầm thật rồi.
– Anh im cho tôi.
Rồi anh ta im re luôn, thật đáng xấu hổ. Mình nói vậy thì mọi người cũng hiểu, chưa biết đúng sai thế nào nhưng đây là vợ anh ta đang đánh cấp dưới của anh ta mà như nhược chỉ biết nhìn bất lực.
Nhìn những thằng cao to kia mình biết chắc chắn không phải mấy trẻ trâu đâu, mà chính là bọn đánh thuê có đường dây và tổ chức, kể cả mấy người phụ nữ kia nữa, đều nằm trong băng với nhau. Biết không thể cứu vãn được nữa mình bắt đầu van xin.
– Em xin mấy anh đừng đánh chị của em, anh có đánh thì đánh em nè.
– Đánh cái đụ má mày
Một thằng từ phía sau lao tới phi thẳng vào ngực mình làm mình té ngã nhào. Mấy thằng còn lại lao vào đấm đá mình túi bụi. Bất ngờ chị vào chổ mình, thấy chị lao vào mấy thằng kia cũng không dám đánh phụ nữ nên ngưng lại. Có cơ hội mình liền gồng mình đứng dậy thì chị nói
– Anh điên hả ? đi đi đưng đỡ cho em nữa, em hại anh thật rồi.
Không biết sao lúc đó chị anh lại xưng “em-anh” nữa, chắc tại chị hoảng quá. Chưa kịp dứt lời thì mấy con mụ kia lại lao vào kéo tóc kéo tay chị ra. Nhưng lần này mình nhanh hơn giật thật mạnh chị ra phía sau vô tình làm chị té xuống. Nhanh như tên bắn mình lao đến đưa người ra chắn lại cho chị mà may sao lúc đó ngay góc tường vô tình tạo thế kín cho chị. Ngay lúc đó chẳng có anh hùng chẳng có một anh chàng có võ chống mafia như trong truyện hiện thân, đây là thật tế thật tế là có một thằng ngốc đang làm một việc ngốc nghếch nhưng nó không hề hối hận.

Chị đẩy mình ra thút thít khóc.
– Anh không nghe em hả ? anh đi đi, đi đi mà, anh mà có chuyện gì em ăn nói với mẹ anh không được đâu.
– Chết thì cùng chết, nghe lời anh ngồi im ở đó nhớ là chỉ nằm im đó em mà ra là nó làm nhục em đó, công sức của anh coi như tiêu.
Đó là những lời gấp gáp nhanh nhất mình có thể nói đến chị vì ngay sau đó là nhưng cú đá thẳng vào mặt mình, mà còn mang giày sport nữa thì mức độ thế nào mình không cần nói nữa. Sau khi ăn một loạt combo vào mặt, quá choáng mình vội quay mặt vào trong đưa lưng ra 2 tay ôm sau gáy để tránh tổn thươn nhất có thể. Nhưng mình cũng không ngờ là bọn này máu lạnh kinh khủng , bọn nó đánh không nói gì, cũng không chửi thề. Không biết lấy đâu được mấy chai nước ngọt nó vã thẳng vào đầu mình sau tiếng,“choang” sau đó là cái cảm giác buông lạnh lan ra cả đầu mình. Cữ nghĩ sau cú đó nó sẽ thả cho mình, nhưng mình tiếp tục lầm rồi, sau đó không biết bao nhiêu cái chai thủy tinh nữa vào đầu mình nữa. Sau đó có một thằng quát lên.
– Mấy chị vào lôi con nhỏ kia ra, thằng này để bọn em, đánh chết luôn cũng được.
Thế là mấy bà kia tụm vào kéo chị ra, nhưng mình nào cho. Chị cũng hiểu ý mình ôm chặt vào hông mình, còn tay mình thì giữ chặt vào thanh hàng rào. Mình cũng không biết sao lúc đó nghị lực và sức mạnh của mình tởm đến vậy, cho đến bây giờ nghĩ lại cũng không thể nào hiểu được cả đám cao to lao vào kéo ra như vậy mà không kéo ra được. Mình gồng người lên trong đau đớn, đến lúc này thì thế thủ của mình không còn nữa mà đưa nguyên khuôn mặt cho bọn nó đấm. Và vô tình trong lúc đó nhìn xuống áo mình thì những giọt máu đã chảy thành tưng dòng, có lẽ vì thấy mình máu me nên những người phụ nữ kia thấy sợ, họ dừng lại không dám lao vào nữa vì ngay cả trên tay họ cũng lem vài vệt máu tươi. Nhưng những thằng cao to kia lại không dừng lại, võ chai chưa đủ lần này nó cầm cả ghế bằng gỗ cứ thế mà bổ thẳng vào mặt mình 3 cái rồi 4 cái nó lấy hết ghế lại chuyển qua bàn. Nói thật cho đến giờ phút ngồi viết ra chap này mình không thể lí giải được tại sao đánh thuê, đánh ghen mà lại ra tay tàn bạo với mình như vậy, mình không đánh trả không thách thức mà, cũng có thể nhiều lí do nhạy cảm khác mình mà không tiện nói ra ở đây.
Lúc này thì máu tiếp tục đổ khóe mắt mình bị trách, rát mình không biết bao nhiêu vết rách, còn sau vai và gáy thì mình dám chắc không khác gì cái ruộng rồi. đau đơn tột độ mình đưa tay ra vội vuốt mặt thì ôi thôi một tay máu, vội nhìn xuống cái áo sơ mi trắng của mình lúc đó thì nó đã thành áo đỏ rồi, máu chảy quá nhiều mình không thể nào tưởng tượng được, có lẽ sự đau đơn và hoảng sợ của mình đã làm mình quên mất răng mình đang tắm trong máu.
Như những con thú điên dại, bọn nó dùng chả chân để nghiền từng ngón tay mình đang giữ trên thanh hàng rào. Lúc này mình không còn sức lực nữa rồi, đau đơn tột dộ mình buông tay ra. Mình vừa buông tay ra thì lúc này chị ở trong chạy tột ra ngoài, chị hoảng hốt khi thấy cả phần đầu và thân mình đẩy máu. Chị gào lên.
– Trời ơi, sao mà ác quá vậy hả ? Người ta có làm gì mấy anh đâu mà mấy anh đánh người ta vậy hả ? muốn đánh chết người đúng không đánh chết tôi luôn đi đánh luôn đi.
Bọn nó chẳng gì, chỉ vào kéo chị ra. Mình bất lực, lại đưa tay vuốt máu trên mặt để nhìn, muốn đứng dậy giư chị lại nhưng mình không đứng nổi được nữa. Lúc này xung quanh rất đông người nhưng chẳng một ai dám can ngăn, chuyện bình thường quá rồi. Mình không trách bọn đánh thuế, không tránh người đứng xem chỉ hận, hận vợ chồng ông kia tộn độ.
Sau khi kéo chị ra bọn nó vẫn chưa chịu buông tha cho mình, lại tiếp tục đấm liên tiếp vào mặt mình mặc cho lúc này chị quỳ xuống van xin. Và kết thúc là một cú đạp trời đấm vào ngực mình làm mình tức ngực không thể được, mình vật vã ôm ngực để tìm lại tí hơi thở, lúc đó mình tưởng mình chết thật rồi, cảm giác đau đơn tột độ. Và rồi mình thơ lại được, nhưng kèm theo đó là một tràn màu óa ra từ miệng và mũi mình. Thấy bọn họ có dấu hiệu dừng lại mình cố gồng mình, cố lấy tất cả sức lực phi thường mà mình trụ từ nãy giờ để đứng dây. Tay trái mình bị bay hết móng vì bị nghiền, mình phải dùng tay phải giữ lấy thanh rào để đứng lên. Vừa mới gồng người lên chuẩn bị đứng dậy thì bất ngờ mắt mình tối sầm như ban đêm, 2 mí mắt cứ sập xuống và đôi chân mình như không còn sức lực nữa, bác nào mà bị mất máu nhiều sẽ biết cảm giác này. Mình gục xuống trên những miểng chai. Đâu đó bàn tay mềm mại của chị ôm lấy mình, mình muốn mở mắt ra nhìn chị xem chị có bị làm sao không nhưng mình không thể. Đâu đó tiếng khóc, tiếng kêu cứu của chị, đâu đó vài ba tiếng “đưa nó đi viện đi”, “điện taxi”, “giật giật mà trào máu kia chắc qua không được”,”mày coi thử nó có đâm chổ nào không”.
Rồi từ từ mình lịm đi

Làm người đàn ông của chị một lần em nhé
3.4 (2301) votes

389 Comments

  1. Trần vủ.. says:

    Hình như 2 nv chính đã có cái kết viên mãn.. Đọc đoạn đầu chap cuối chắc cũng ngờ ngợ ra…

  2. Trần vủ.. says:

    Nói thật. Tôi vào lần này là lần 2 và tôi không dám đọc 1 từ nào nữa…. Phải chi tôi bỏ qua dc cái nhuc dục trong toi, phải chi tôi khôg tìm truyện xx, phải chi tôi không…. Nói thật dù truyện thật hay giả tạo thì nó để lại nhiều cảm xúc trong tôi k thể phủ nhận.. Mong sao có 1 kết cục tốt đẹp đến với nv chính… Tôi chỉ dám cmt vậy thôi. Thật sự tôi xúc động..

  3. Dolong says:

    Đã rất lâu rồi tác giả ơi. Gần cả năm rồi không ra chap mới vây

  4. Tungtran Tungtran says:

    Sao lau roi van chua co chap moi ha ad oi ae ngo dai ca co roi mau ra chap di.

  5. Zinzin196 says:

    Hay dã man. Hóng chap mới từng ngày luôn

  6. chuong says:

    hay quá thank tác giả

  7. Hay says:

    Có ai biết nhà ad ở đâu k.sdt cx đc

  8. Hay says:

    Nếu anh không lấy chị trinh thì xóa truyện đi nhé

  9. minhquyet says:

    Hóng chap mới quá

  10. Anh hoài says:

    Mặc dù đây là thể loại. Truyện 18+ nhưng mình chưa có câu chuyện nào mà hay như truyện này. Nó hay hơn cả truyện tiểu thuyết nữa. Xem mà cứ khóc. ???????????? không bik khi nào thì kết thúc ..hóng truyện này quá

  11. khanhtran says:

    hay quá.khi nào ra tập tiếp theo nhỉ. nhiều khi cs ko phải do mình quyết định dk nó ……. biết nói sao nhỉ. tập này bạn viết hay quá. đọc mình muốn khóc luôn. thương cho 2 con người

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn