Đường môn truyền kỳ

Chap 17.2: Thạch Cổ trấn – Chiếc nhẫn của A Kinh – Chap no sex

Sáng hôm sau, Hùng tới tiền trang của Thẩm gia xin xóa nợ cho A Toàn và A Mã. Nhưng Thẩm gia vẫn ở Ba Lăng nên không trả lời ngay được. Người trong tiền trang phải dùng bồ câu đưa thư để xin ý kiến ông ta. Hùng cũng đành chờ họ trả lời, nên đành lưu lại Thạch Cổ trấn thêm một ngày. Chàng định đến thăm Võ sư một chút, nhưng đang đi thì gặp một cô thôn nữ dáng vẻ điệu đà, đang đứng cạnh một gốc cây ven đường. Cô gái cao ráo, người mảnh mai, hai bầu vú lộ hẳn ra dưới làn áo kín đáo, một cặp vú to tròn hiện ra trong đầu óc Hùng. Cô gái có vẻ lo lắng về điều gì đó, cứ đảo mắt nhìn xung quanh gốc cây. Hùng ấn tượng với dáng người sexy của cô ta nên tiến đến hỏi chuyện.

– Vị tỷ tỷ đây gương mặt lo lắng, hình như có tâm sự gì?

– …

Cô gái im lặng trước câu hỏi của Hùng. Chắc còn ngại ngùng hoặc là ra vẻ như thế cho có giá của con gái.

– Tại hạ là Đường Hùng, là khách mới đến trấn này, tại hạ có thể giúp gì cho tỷ tỷ đây?

– Đa tạ công tử! Ta tự biết lo liệu. – Cô gái vẫn lạnh nhạt với chàng.

Hùng đang không biết phải làm sao để bắt chuyện với cô nàng thì Diệp Nhi ở đâu chạy tới.

– Đường thúc thúc! Cha con mời thúc thúc trưa nay đến nhà dùng bữa. Con tìm mãi mới thấy thúc thúc ở đây. Dì A Kinh! Dì ở đây thì hay quá, Diệp Nhi không phải sang nhà mời.

– Diệp Nhi! Con quen vị công tử này sao?

– Dạ, Đường thúc thúc tốt bụng, hôm qua đưa cơm giúp con, còn giúp cha con bắt cướp nữa. Hôm nay cha con mời cơm để tạ ơn thúc ấy.

– A Kinh đã thất lễ rồi, mong Đường công tử không để bụng.

– Ha ha! Cô nương không cần phải như vậy, do Đường Hùng quá sỗ sàng mà thôi. Diệp Nhi à, con về trước đi, một lát nữa ta sẽ ghé nhà con. Còn dì A Kinh của con thì ta không biết nhé, haha.

– Đường công tử lại cười chê A Kinh rồi. Tỷ phu có lệnh không lẽ A Kinh lại từ chối.

– Vậy Diệp Nhi về trước giúp cha.

Diệp Nhi nhanh nhảu chạy đi, Hùng và A Kinh nhìn theo cười. Họ bất chợt quay sang nhìn nhau, ánh mắt chạm vào nhau khiến cả hai bối rối. Hùng còn bối rối hơn khi hai con mắt cứ dán vào bộ ngực của A Kinh.

– A Kinh cô nương lúc nãy hình như có tâm sự gì? – Hùng nói tránh sang vấn đề khác.

– Đa tạ Đường công tử quan tâm. A Kinh lúc sáng có làm mất một chiếc nhẫn, tìm mãi mà không thấy nên đang lo quá.

– Cô nương làm mất ở đâu, cứ nói, nhất định Đường Hùng sẽ tím giúp cô nương.

Vẻ mặt cương quyết, sự quyết đoán và nam tính ấy bất chợt chạm vào tận trái tim A Kinh, nàng nhìn Hùng, hai má chợt ửng hồng, có gì đó thích thích chàng trai này. Hùng đã để ý thấy hành vi của nàng. Đàn bà con gái mà đỏ mặt là có vấn đề ngay, chàng mừng thầm trong lòng, rồi nàng ta sẽ lại thuộc về chàng, ôi cặp vú tròn trịa kia thật là đã nếu xoa bóp lên nó.

– A Kinh sáng nay còn để ở trên bàn, nhưng thoắt cái ra đây về là đã biến mất. A Kinh sợ nó bị con gì tha đi rồi.

– Vậy cô nương nói những chỗ đã đi qua, để Đường Hùng tìm giúp. Chúng ta chia nhau ra tìm, sắp trưa rồi, còn phải về nhà Võ sư nữa.

Hùng và A Kinh mỗi người một ngõ tìm kiếm. Đang mải mê dùng cặp mắt tinh anh tìm trong những bụi cây, bất chợt chàng nghe tiếng la thất thanh từ phía A Kinh. Ngay lập tức, chàng bay đến. Trước mặt A Kinh là một con mèo lớn, bộ dạng gớm ghiếc. A Kinh bị nó cào một cái vào tay, nếu Hùng không tới kịp, chắc nàng đã bị nó cắn rồi. Hùng nhanh trí cầm một nhánh cây, phóng một chiêu làm con mèo ngã lăn ra đất, bất giác chàng nhìn thấy chiếc nhẫn dính trong răng con mèo.

– Thì ra chiếc nhẫn bị con mèo tha đi. Cô nương có sao không? Để ta xem vết thương thế nào.

A Kinh sợ hãi lao vào ôm lấy Hùng, khóc thút thít.

– Coi nào, ta đã giết chết con mèo rồi, cũng tìm thấy nhẫn cho cô nương rồi, đừng như vậy mà.

– Không có công tử chắc A Kinh bị nó cắn chết rồi. Con mèo này đi hoang 9 năm rồi, nó thường về cắn trộm vật nuôi trong trấn, ai cũng khiếp sợ. Tỷ phu và mọi người nhiều lần tìm bắt nó mà không được. Đường công tử, huynh thật là giỏi, chỉ một chiêu đã tiêu diệt được nó.

Hùng mừng thầm, “con nhỏ ngực bự này coi bộ dính đòn của mình rồi, rau sạch phải chén ngay kẻo muộn”. Hùng khẽ rút túi ra một viên Hồi thiên đan, đưa cho A Kinh.

– A Kinh cô nương! Đây là thuốc trị thương, cô nương dùng xong sẽ khá hơn.

– Huynh giỏi võ nghệ lại còn có thuốc đặc biệt. Muội thật ngưỡng mộ huynh quá.

A Kinh bất chợt thay đổi cách xưng hô. Cô nàng nhìn Hùng say đắm, anh nắng ban trưa chiếu xuống lọt qua khe lá thỉnh thoảng đưa vào mắt làm nàng nhắm nghiền mắt lại. Hùng khẽ chạm môi lên môi nàng một cái rồi kéo nàng đứng dậy.

– Chúng ta về nào, tỷ phu muội đang chờ rồi.

Hùng và A Kinh đi vào trấn, A Toàn và A Mã gặp chàng quỳ phục dưới đất tạ ơn vì đã nghe tin Thẩm gia xóa nợ. Chàng cười lớn bước đi, không nói gì với họ. A Kinh càng kính nể Hùng vì sự hào hiệp, ung dung và thanh thế của chàng. Nàng bất chợt đỏ bừng mặt vì nhớ đến nụ hôn hững hờ khi nãy, đáng lẽ ra chàng phải làm nhiều hơn chứ, để nàng phải khát khao thèm muốn thế này.

Bữa cơm diễn ra vui vẻ với sự trò chuyện của Hùng và gia đình võ sư. Hùng say sưa ngồi đàm đạo với võ sư mà quên mất ánh mắt của A Kinh nhìn chàng càng ngày càng ngây dại hơn.

– Liễu huynh! Có lẽ sáng mai Đường Hùng sẽ lên đường đi Đại Lý.

– Đường huynh đệ, lẽ nào chúng ta cáo biệt sớm vậy sao?

– Tại hạ còn nghiệp lớn chưa hoàn thành. Chốn giang hồ sớm hợp rồi sớm tan, chén rượu nồng cáo biệt người tri kỉ.

– Hay! Vậy ta với đệ cạn chung này, hẹn ngày tái ngộ.

– Cạn!

– Đường huynh đệ, sau này nếu có dịp ghé ngang Thạch Cổ trấn, nhất định phải ghé thăm võ đường của ta nhé.

– Nhất định rồi. Đường Hùng mạn phép về dịch quán chuẩn bị hành lý.

A Kinh nghe nói Hùng rời đi sớm thì trong lòng như lửa đốt. Một cô gái hai mươi với rung động mãnh liệt, những cảm xúc dạt dào trong tim. Cô không ngại lễ giáo, chạy ra cổng theo bước Đường Hùng.

– Đường công tử!

– A Kinh cô nương! Có chuyện gì sao?

– Huynh đi mà không cáo biệt muội, chẳng lẽ trong mắt huynh, muội không là gì cả.

– Cô nương! Đường Hùng thân trong giang hồ, rong ruổi khắp nơi, không phải trai tráng bình thường có thể kết duyên với cô nương được, mong cô nương suy nghĩ thấu đáo. Đường Hùng xin cáo từ.

A Kinh không nói được gì nữa, nàng nước mắt lưng tròng chạy thẳng về nhà. Hùng lắc đầu nhìn theo, chút hơi men làm cái tính sĩ diện nổi lên, đáng lẽ phải tán tính mà chơi A Kinh, nhưng Hùng lại làm ngược lại. Hùng bước về dịch quán, soạn sẵn hành lý, leo lên giường nằm ngủ. Trời vừa tối, Hùng tỉnh dậy, nhớ lại chuyện lúc chiều từ chối A Kinh, bất chợt thấy mình quá phũ phàng. Chàng chạy thẳng đến nhà A Kinh mong được nói chuyện với nàng.

Đường môn truyền kỳ
3.4 (546) votes

157 Comments

  1. Thanh da says:

    Ra chap ms dj chư ad oj

  2. Bạn đọc tạm ở link này nhé Link này nhé

  3. Hai says:

    Chờ lâu lâu ra chậm mà định mệnh k piết cái WTF gì đọc đi đọc lại 4lần cứ thế đến tập mới… Vậy là độc giả nói gì nói chứ e đọc này là lần5 rồi ad à hãy hiểu cho nỗi khổ của lòng e ahihi. Đồ boos

  4. đạt ma says:

    Sao cái thuốc kia bựa thế đâm xuyên người uống 1 phat khỏi luôn

  5. tonghiemtuc says:

    Các trang khác up đầy rồi, trang này chắc bỏ ko up truyện của mình nữa

  6. zâu says:

    vay thi up di

  7. tonghiemtuc says:

    Viết rồi mà adm ko up 😀

  8. đức says:

    Sao dạo này không thấy ad ra cháp ms nhỉ

  9. Tèo says:

    Ra chap ms nhanh nhanh đi ad ơj

  10. Ai từng chơi game võ lâm truyền kỳ 1 hẳn là đã biết về câu chuyện này.

  11. zâu says:

    dung nam mo nua tac gia quyen truyen nay roi

Viết Bình Luận

Bình luận với lời lẽ khiếm nhã sẽ bị "ban"/block IP vĩnh viễn